Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

“Giải phẫu” đồng đô la Mỹ.


 “Giải phẫu” đồng đô la Mỹ.


Chuyện kể có một cô Ca sĩ thuộc loại “chịu chơi”, khi được hỏi về âm nhạc, cô đã trả lời một cách hồn nhiên: “Trong âm nhạc có 7 nốt… do, re, mi, fa, sol, la, si… em thì chỉ thích hát những bài nào có nốt Đô và nốt La…”

Tuy chỉ là câu chuyện tiếu lâm… nhưng thiết nghĩ, đó cũng là một nhận xét rất thành thật: hầu hết chúng ta, ai mà chẳng thích đồng đô la… Nhưng phải là “đô la Mỹ” ($) chứ không phải là những đồng đô la Singapore, Hồng Kông… Chí ít cũng phải là đô la Úc… Phạm vi của bài viết này chỉ xoay quanh đồng đô la Mỹ được in trên giấy (bills, banknotes), còn đồng đô la bằng kim loại (coins) xin hẹn vào một dịp khác na .

Ngoài Hoa Kỳ, đồng đô la còn được chính thức sử dụng tại các nước và lãnh thổ như Quần đảo Virgin (Virgin Islands), Đông Timor (Timor-Leste), Ecuador, El Salvador, Panama, Quần đảo Marshall, Quần đảo Turks,                                                            Caicos (Turks and Caicos Islands), Micronesia, Palau, và Vùng quốc hải Hoa Kỳ (US Insular Areas).

Bên cạnh thuật ngữ chính thức "dollar", đồng đô la còn có nhiều tên gọi nôm na khác trong tiếng Anh như Buck, Clam, Dough, Frog, Green, Greenback, Potato, Cabbage, Duckket... Đồng tiền còn được người Mỹ gọi tên theo chân dung các nhân vật được in trên giấy bạc như Washington, Jefferson, Lincoln, Benjamin, Hamilton...

Theo thứ tự, mệnh giá nhỏ nhất là đồng 1 đô la ($1) có in hình George Washington (1732-1799), vị Tổng thống đầu tiên của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. Ông được coi như "vị cha già của dân tộc Mỹ", và giữ chức vụ Tổng thống từ năm 1789 đến 1797. Người Mỹ ca tụng ông hết lời, và đó cũng là lý do ông xuất hiện trên tờ giấy bạc $1 được lưu hành phổ biến nhất trong cuộc sống hàng ngày cho đến ngày nay.

“Giải phẫu” đồng $1 ta bắt gặp rất nhiều chi tiết cho thấy những nguồn  tin về thời gian và địa điểm tờ giấy bạc được phát hành. Đầu tiên là “Con dấu của Cục Dự trữ Liên bang” (Federal Reserve Seal) nằm trên góc trái của đồng tiền.

Có đến 12 Ngân hàng Dự trữ Liên bang (Federal Reserve Bank) được giao nhiệm vụ in tiền trên toàn nước Mỹ. Mỗi ngân hàng được biểu thị bằng mã số mẫu tự theo thứ tự từ A đến L. Mã số này cũng được lập lại phía bên tay phải của hàng “số series” (serial number) in trên đồng tiền.

  1. Boston: A; 
  2. New York: B; 
  3. Philadelphia: C; 
  4. Cleveland: D; 
  5. Richmond: E; 
  6. Atlanta: F; 
  7. Chicago: G; 
  8. St. Louis: H; 
  9. Minneapolis: I; 
  10. Kansas City: J; 
  11. Dallas: K; 
  12. San Francisco: L.

“Số series” xuất hiện cả ở mặt trước và sau của đồng tiền, ngoài ra còn có “số series ngày” hoặc “số series năm” để ghi lại thời gian phát hành. Trên mặt trước của đồng $1 còn có hai chữ ký, một của Giám đốc Ngân khố Hoa Kỳ (Treasurer of the United States) bên trái, và chữ ký của Bộ trưởng Ngân khố (Secretary of the Treasury) phía bên phải.

Quốc huy (the Great Seal) có hình con ó “American Bald Eagle” xuất hiện ở mặt sau, phía bên phải. Con ó mang hai bên chân 2 cành olive và chung quanh có khẩu hiệu bằng tiếng Latin "E Pluribus Unum", tạm dịch là “kết hợp từ rất nhiều để thành một”, hàm ý nước Mỹ là một quốc gia hợp bởi nhiều chủng tộc. Ở phía bên trái có biểu tượng Kim tự tháp, trên đỉnh tháp là một con mắt với dòng chữ "Annuit Coeptis", tạm dịch là “Thượng đế phù hộ quyết tâm của chúng ta”.

Điều đặc biệt trên cả hai biểu tượng đều có lên quan đến số 13, tượng trưng cho 13 tiểu bang từ thời lập quốc Hoa Kỳ: 13 mẫu tự trong các khẩu hiệu bằng tiếng Latin, 13 tầng Kim tự tháp, 13 mũi tên nơi chân con ó, 13 ngôi sao, và 13 sọc đỏ trắng trên nền cờ. Xem ra Hoa Kỳ thời lập quốc hoàn toàn không tin dị đoan vào con số 13 như những người Âu châu!



Trong khi đồng $1 được mọi người sử dụng hàng ngày nên rất phổ biến , thì đồng $2 lại là một câu chuyện khá thú vị. Tờ giấy bạc $2 được chính thức phát hành vào tháng 3/1862, nhưng đến năm 1966 lại tạm ngưng vì lý do "ít được sử dụng""không có tính cách phổ biến". Đó cũng là lý do khiến đồng $2 trở nên quý hiếm, và có giá đối với những người sưu tầm tiền tệ.

Ít lưu hành dẫn đến tình trạng nhu cầu sử dụng đồng $2 ngày càng giảm. Thậm chí có nhiều người Mỹ còn không biết đến đồng tiền này, dù trên thực tế vẫn tồn tại hợp pháp trên thị trường tiền tệ. Ngân khố Hoa Kỳ đã khẳng định:

“Đồng $2 vẫn là một trong những đồng tiền được công nhận. Tính đến 30/4/2007, đồng $2 có tổng giá trị 1.549.052.714 đô la hiện đang lưu hành trên toàn thế giới…”

Trên tờ giấy bạc $2, tái phát hành năm 1928, là chân dung của Thomas Jefferson (1743-1826), cha đẻ của Bản Tuyên ngôn Độc lập (Declaration of Independence) năm 1776. Ông cũng là người được bầu làm Phó Tổng thống thứ hai của Hoa Kỳ, nhiệm kỳ 1797-1801, và sau đó là Tổng thống thứ 3, nhiệm kỳ 1801-1809.

Đến năm 1976, đồng $2 lại được Quỹ Dự trữ Liên bang (Federal Reserve) tiếp tục phát hành. Một trong những lý do cho việc tái phát hành là Chính quyền Liên bang có thể tiết kiệm được 26 triệu đô la thông qua việc đồng $2 có thể thay thế gần một nửa số lượng giấy bạc $1 lưu hành trong năm 1976.

Mặt sau của đồng $2 là bức tranh của họa sĩ John Trumbull, mô tả cảnh Bản Tuyên ngôn Độc lập được trình bày trước các nhà Chính trị thuở Hoa Kỳ mới lập quốc. Bức tranh này thay thế hình ảnh đồn điền Monticello của Tổng thống Jefferson.

Đồng $2, Tổng thống Thomas Jefferson, phát hành năm 1928
Mặt sau đồng $2 với bức tranh “Declaration of Independence”, phát hành năm 1976

Chân dung Abraham Lincoln (1809-1865), Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, được chọn trên đồng $5. Ngày xưa, vào thế kỷ thứ 19 và đầu thế kỷ 20, đồng tiền này còn được gọi bằng cái tên bình dân là “fin”, một thuật ngữ của người Do Thái gốc Đức, có liên quan đến chữ “five” trong tiếng Anh. Cơ quan in tiền của Hoa Kỳ cho biết tuổi thọ trung bình của tờ $5 là 5,5 năm, trước khi được thay thế bằng đồng tiền mới. Một thống kê năm 2009 tiết lộ trong tất cả các mệnh giá của đồng đô la lưu hành trên thị trường, đồng $5 chiếm khoảng 6%.
Ấn bản mới của đồng $5, được phát hành ngày 13/3/2008, nhân kỷ niệm ngôi nhà của Tổng thống Lincoln đã được cải tiến rất nhiều về kỹ thuật in tiền như hình in chìm (watermark), và sợi chỉ an toàn, sẽ biến thành màu xanh qua tia cực tím. Mục đích để tạo khó khăn đối với những kẻ làm bạc giả cũng như người sử dụng dễ phân biệt.
Còn phải kể tới kỹ thuật “in chữ li ti” hay còn gọi là “in vi mô” (microprinting) được áp dụng cũng vì mục đích như đã nói. Chẳng hạn như các dòng chữ “FIVE DOLLARS”, “USA FIVE” và "E PLURIBUS UNUM” được in trên mặt trước, và sau của đồng tiền. Rất khó có thể sao chép những dòng chữ này trên máy photocopy.

.
Đồng $5, Tổng thống Abraham Lincoln, phát hành năm 2006

Ấn bản mặt sau của đồng $5, phát hành năm 2006, là hình Đài kỷ niệm Lincoln tại Wahshington D.C. có khắc tên của 48 Tiểu bang. Tuy nhiên, trong hình trên đồng tiền chỉ có tên của 26 Tiểu bang trên mặt tiền của Đài kỷ niệm.
Cũng trên mặt sau của đồng $5, có số 5 xuất hiện ở góc phải, phía dưới được in to bằng màu để giúp những người sử dụng dễ nhận diện. Bên cạnh đó là dòng chữ “USA FIVE” màu trắng dùng kỹ thuật in microprinting.

.
Mặt sau đồng $5, Đài kỷ niệm Abraham Lincoln, phát hành năm 2006

Điều đặc biệt chân dung trên đồng $10 không phải là Tổng thống Hoa Kỳ như vẫn thường thấy trên các đồng tiền hiện đang lưu hành. Chỉ có 2 trường hợp đặc biệt này là Alexander Hamilton (1755 – 1804), Bộ trưởng Ngân khố đầu tiên của Mỹ, nhiệm kỳ 1789 – 1795; người thứ hai là Benjamin Franklin (1706 – 1790), nhà Khoa học, nhà Phát minh nổi tiếng của Hoa Kỳ.
Trên đồng $10 có chân dung của Alexander Hamilton, một trong 4 người đã có công khai sinh ra đồng đô la cho ngành tiền tệ của Hoa Kỳ. Ông là người không ra đời tại lục địa Mỹ châu. Hơn thế nữa, chân dung của Hamilton, không có khung hình bầu dục, và hình ông nhìn về phía bên trái trong khi chân dung của các đồng tiền khác lại hướng về phía phải!
Ngày 17/6/2015 Bộ trưởng Ngân khố Jack Lew tuyên bố chân dung của Hamilton trên đồng $10 sẽ được thay thế bằng chân dung của một phụ nữ vào năm 2020. Vấn đề người phụ nữ nào sẽ có mặt lần đầu tiên trên đồng đô la vẫn còn bỏ ngỏ qua nhiều ý kiến của dư luận. Một chính khách thậm chí còn đề nghị chân dung đó sẽ là bà Margaret Thatcher… nhưng bà lại là nữ Thủ tướng của nước Anh!
Đồng $10, với chân dung Alexander Hamilton, phát hành năm 2006

Vào năm 1933, để hỗ trợ nền kinh tế Hoa Kỳ trong thời kỳ Đại khủng hoảng, một lượng tiền lớn đã được tung ra thị trường. Kể từ năm 1963 trên đồng tiền không còn in dòng chữ “WILL PAY TO THE BEARER ON DEMAND” (Trả cho người sở hữu khi có nhu cầu), thay vào đó là “THIS NOTE IS LEGAL TENDER FOR ALL DEBTS, PUBLIC AND PRIVATE” (Đồng tiền này là phương tiện thanh toán hợp pháp cho mọi khoản nợ, công cũng như tư).
Theo thống kê chính thức, tuổi thọ trung bình của đồng $10 là 4,5 năm, khoảng 54 tháng, trước khi nó được thay thế bằng những đồng tiền mới. Điều lý thú là đồng $10 ngày xưa còn có tên gọi là “sawbuck” chỉ vì con số 10 giống con số La Mã X thường là hai khúc cây bắt chéo để làm giá đỡ khi cưa.
Mặt sau đồng $10 với hình Tòa nhà Ngân khố, phát hành năm 2006

Từ năm 1928, chân dung Tổng thống thứ 7 của Hoa Kỳ, nhiệm kỳ 1829 – 1837, Andrew Jackson (1767 – 1845), được chọn trên tờ $20 và mặt sau là Tòa Bạch ốc. Cũng vì thế cho nên người Mỹ còn gọi giấy bạc $20 là “Jackson” hay có một tên khác là “double-sawbuck” vì có giá trị gấp đôi đồng “sawbuck” ($10).
Trước đó, đồng $20 có hình chân dung Grover Cleveland (1837 – 1908), Tổng thống 3 nhiệm kỳ (thứ 22, 23, 24) của Hoa Kỳ, từ năm 1884 đến năm 1892. Việc thay đổi chân dung các vị Tổng thống không được Bộ Ngân khố giải thích, có thể vì tính cách tế nhị của vấn đề.
Chiến dịch “Phụ nữ 20” (Women on 20s) cũng đề nghị chọn gương mặt phụ nữ trên đồng $20 vào năm 2020. Trong danh sách đề cử có Eleanor Roosevelt (Đệ nhất Phu nhân của Tổng thống 4 nhiệm kỳ Franklin D. Roosevelt), Wilma Mankiller (người Mỹ gốc thổ dân da đỏ) Rosa Parks,  và Harriet Tubman (hai nhà Hoạt động Nhân quyền người Mỹ da màu).
Tuổi thọ của đồng $20 có phần lâu hơn các đồng tiền mệnh giá thấp hơn vì ít được sử dụng. Con số thống kê năm 2013 là tuổi thọ kéo dài 7,9 năm, chiếm khoảng 11% lượng giấy bạc phát hành năm 2009.
Đồng $20, Tổng thống Andrew Jackson, phát hành năm 2003
Mặt sau đồng $20, in hình Tòa Bạch ốc, phát hành năm 2003

Trên giấy bạc $50 là chân dung Tổng thống thứ 18 (nhiệm kỳ 1869 – 1877), Ulysses S. Grant (1822 – 1885). Ông còn được gọi thân mật là “Tướng Grant”, hoạt động cùng Tổng thống Abraham Lincoln trong cuộc nội chiến giữa hai miền Nam – Bắc năm 1861.
Đồng $50, cũng còn được gọi là “Grant”, có tuổi thọ trung bình là 8,5 năm, hay 102 tháng. Sau đó được thay thế bằng giấy bạc mới, và chỉ có khoảng 6% giấy $50 trong số các đồng tiền lưu hành tại Hoa Kỳ.
Năm 2005 đánh dấu lịch sử in tiền của Hoa Kỳ với kỹ thuật pha màu trong đó hình chân dung của “tướng Grant” in màu xanh, không có viền, và lá cờ Mỹ màu đỏ nằm bên phải bên cạnh con số 50 được in màu đồng. Mặt sau của đồng $50 là hình ảnh Điện Capitol, cơ quan Lập pháp thuộc Quốc hội Hoa Kỳ, đặt tại thủ đô Washington D.C.
Đồng $50, Tổng thống Ulysses Grant, phát hành năm 2004
Mặt sau đồng $50, in hình Điện Capitol, phát hành năm 2004

Đồng đô la là đơn vị tiền tệ quan trọng không những đối với nền kinh tế Hoa Kỳ, mà còn giữ một vai trò dự trữ trong thị trường tiền tệ của cả thế giới nữa. Gần 80% tổng số tiền phát hành của Hoa Kỳ nằm trong tờ giấy bạc $100. Nếu chỉ lưu hành trên thị trường trong nước sẽ không có con số thống kê lớn như vậy.
Trên thế giới có tới khoảng 820 triệu tờ giấy bạc $100 được lưu hành hoặc dự trữ, biến nó thành loại giấy bạc phổ biến nhất trong các loại tiền tệ trên thế giới xét theo giá trị. Theo Cục Dự trữ Liên bang, 2 phần 3 số giấy bạc $100 hiện đang lưu hành ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ. Giấy bạc này rất phổ biến trong giới buôn lậu ma túy, và vũ khí quốc tế, đồng thời cũng được dùng như một loại trữ kim có giá trị đối với những quan chức tham nhũng tại các nước.
Tờ $100 mang chân dung một nhân vật đa tài, Benjamin Franklin (1706 – 1790). Ông là nhà Khoa học về vật lý, điện từ; nhà Phát minh ra cột thu lôi; nhà Hoạt động Nhân quyền; nhà Ngoại giao, và cũng là một trong những người khai sinh ra Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.
Cũng vì thế đồng $100 còn được gọi là “Ben”, “Benjamin” hay “Franklin” hay còn có tên là “Đồng C” vì chữ C trong số La Mã là 100! Cũng cần phải nhắc lại, Benjamin Franklin và Alexander Hamilton là hai nhân vật duy nhất không phải là Tổng thống Hoa Kỳ nhưng vẫn có vinh dự xuất hiện trên tờ $100 và $10.
Mặt trái của đồng $100 là Tòa nhà Độc lập tại Philadelphia, trong khi trên những đồng tiền khác đều là dinh thự, hoặc Đài kỷ niệm tại thủ đô Washington D.C. Chiếc đồng hồ trên tòa nhà chỉ 4g10 trên những đồng tiền phát hành trước năm 2009 và kể từ đó những bản in sau này đồng hồ lại chỉ 10g30!
Kể từ năm 1969, tờ $100 là đồng tiền có mệnh giá lớn nhất khi chính phủ Hoa Kỳ ngưng phát hành những tờ $500, $1.000, $5.000 và $10.000. Tuy nhiên, 4 loại tiền giấy có giá trị này vẫn được công nhận trong giao dịch tiền tệ đối nội cũng như đối ngoại giữa các ngân hàng.

.
Đồng $100, Benjamin Franklin, phát hành năm 2009
Mặt sau đồng $100, tòa nhà Độc Lập, phát hành năm 2009

Tại Việt Nam, có một thực tế, không biết nên buồn hay vui, vì có khi đi đường người ta bắt gặp những đồng đô la với mệnh giá $50 hoặc $100 nằm rải rác trên đường, mà chẳng ai thèm nhặt! Hóa ra đó là đô la “hàng mã” (tiền  Âm phủ)  thường rải theo các xe tang, hoặc được đốt mỗi khi cúng giỗ.
Thế cho nên, có thể nói người sống thích đô la là chuyện dĩ nhiên như cô Ca sĩ trong truyện tiếu lâm nói đến ở trên, và người chết chắc cũng cần đô la để “lót đường”, nạp “mãi lộ” trong cuộc hành trình cuối cùng về bên kia thế giới!
Chắc chuyện này… “chỉ có ở Việt Nam”!

Chỉ có ở Việt Nam !

Đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý Nguyễn Thùy Linh

ĐẤT NUỚC CỦA NHỮNG ĐIỀU VÔ LÝ….

Posted on February 15, 2016 by 

Đất nước của những điều vô lýđược coi như là chân lý

Nguyễn Thùy Linh
Nếu ai hỏi Việt Nam có điều gì đặc biệt, Thùy Linh sẽ trả lời rằng, Việt Nam là đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý. Và những chuyện ngược đời được coi như là lẽ đương nhiên.
– Dân tộc ta có lịch sử hơn bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước. Nhưng phải đến thế kỷ 20 mới có một người được cho là “đẻ ra cả dân tộc.”
– Có một tổ chức tự phong cho mình là tổ chức duy nhất có thể lãnh đạo được đất nước và bất kỳ ai không tin vào điều đó đều bị cho là “thế lực thù địch.” [Thực tế, tổ chức này chỉ là một bè đảng cướp. Trước cướp chính quyền, sau cướp tài sản, cướp đất đai, cướp nhà cửa của người dân.]
– Tổ chức này luôn tự nhận là trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nhưng đến cả một lý thuyết quan trọng vào loại bậc nhất của chủ nghĩa Mác-Lê họ cũng làm ngược lại. Đó là “mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển” nhưng họ lại không bao giờ chấp nhận một tổ chức nào đối lập với họ, có nghĩa là họ không chấp nhận có sự mâu thuẫn.
– Họ luôn nói rằng giai cấp công nhân là giai cấp giữ vai trò lãnh đạo. Nhưng thực ra giai cấp công nhân ở Việt Nam đang lo đi làm tăng ca kiếm ăn từng bữa nói gì đến lãnh đạo ai.
– Họ luôn tự hào khi nhận mình là đầy tớ của nhân dân. Chỉ tiếc là ở xã hội này ông chủ thì đi xe Wave của Tàu và ở nhà cấp bốn. Còn đầy tớ thì ở biệt thự và đi xe hơi. Mỗi lần ông chủ cần đầy tớ giúp việc gì thì phải làm đơn xin xỏ, đút lót tiền bạc.
– Nghe nói lương công chức nhà nước ba cọc ba đồng. Nhưng người ta lại đua nhau bỏ ra cả trăm triệu đồng để xin vào biên chế.
– Người dân còng lưng nộp thuế nuôi cán bộ nhưng mỗi khi cần cán bộ giúp việc gì thì họ phải đi xin, nài nỉ, bôi trơn. Và họ coi đó là chuyện bình thường.
– Nhà nước của dân, do dân và vì dân. Nhưng người dân thì chẳng được quyền lựa chọn người lãnh đạo.
– Muốn biết tin tức chính xác về tình hình trong nước thì phải đọc báo chí của nước ngoài. Và muốn lên tiếng ủng hộ chủ quyền biển đảo thì hãy lên mạng hô hào. Chớ dại ra đường biểu tình mà phải vào ngồi nhà đá.
– Công an thì ngày càng đông nhưng tội phạm thì ngày càng tăng. Người dân bị mất trộm mà lên báo công an thì bị coi như kẻ đi ăn trộm vậy. Muốn được giải quyết thì đừng nói nhiều nhé, tiền đâu đưa mau. Nhưng điều ngạc nhiên là dân họ ngoan lắm, đưa tiền xong còn cảm ơn, giống như họ vừa được ban phát đặc ân vậy.
– Pháp luật thì khắt khe nhưng khi dân phạm luật thì họ bỏ tiền ra để chạy tội. Vậy thì tội gì mà không ban hành thật nhiều thứ luật khắt khe!
– Cứ chửi thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng, nhưng thời nay thuế má đâu có kém. Ví dụ như mua một lít xăng là đóng hơn 10 ngàn tiền thuế đó.
– Suốt ngày tuyên bố chống tham nhũng. Nhưng càng chống, tham nhũng lại càng tăng, càng tinh giản biên chế thì công chức lại càng đông.
– Bệnh viện, trường học thiếu thì không chịu xây mà suốt ngày đổ tiền vào xây tượng đài, bảo tàng để làm cảnh. Công ty nhà nước nào cũng báo lỗ nhưng lương lãnh đạo thì ở trên trời và đặc biệt chẳng bao giờ thấy phá sản.
– Suốt ngày chê bai các nước tư bản. Nhưng động tý là lại đi ngửa tay xin tiền viện trợ.
– Nông sản ế phải đem đổ bỏ nhưng ở chợ thì bán tràn lan nông sản của Tàu cộng. Kiểm lâm thì đi phá rừng. Hải quan tiếp tay cho buôn lậu.
– Sinh viên ra trường thất nghiệp, để nhường chỗ cho con cháu quan chức dốt nát vào làm.
– Nhưng nghịch lý lớn nhất vẫn là, đất nước đói nghèo lạc hậu nhưng bè đảng thì lại quang vinh muôn năm.
– Và cuối cùng là tuy có nhiều điều vô lý như thế, nhưng người dân vẫn lặng im, họ cam chịu, họ sợ hãi.
Nguyễn Thùy Linh
–– o O o ––

Điều vô lý mới hợp lòng dân

Nguyễn Triệu Phong
Điều vô lý cuối cùng mới là điều quan trọng nhất. Thế mà vẫn tồn tại suốt hơn 40 năm qua trong xã hội Việt Nam, thì những điều vô lý Nguyễn Thùy Linh nêu ra ở trên đâu có ăn thua gì. Rõ ràng là suốt bao nhiêu năm qua, người dân Việt Nam chúng ta cam chịu, tức chấp nhận, sống với những điều vô lý này. Cũng có nghĩa là chấp nhận sống dưới sự cai trị dã man tàn ác của kẻ cướp.
Sẽ có người cho là vô lý. Đúng vậy, Việt Nam hiện nay là một đất nước của những điều vô lý. Thì điều vô lý này tồn tại trong 40 năm qua cũng là việc bình thường và lẽ đương nhiên.
Hãy nhìn lại trước năm 1975. Hàng triệu người dân Việt Nam ở Miền Bắc hăm hở nghe lời lũ cướp quyết liều chết vác súng AK, lội bộ vượt Trường Sơn, vào Nam cướp chính quyền tự do dân chủ của Việt Nam Cộng Hòa. Trong khi đó, hàng triệu người dân Việt Nam được sống tự do tại Miền Nam. Người Cày thì được chính phủ cấp cho Có Ruộng. Nhưng đại đa số không muốn vậy. Ngược lại, họ hăng hái, hăm hở nghe lời xách động, lừa gạt của lũ cướp, nuôi thổ phỉ, biểu tình, đốt phá, xuống đường, tự thiêu, đặt bom, quyết tâm phá nát chính thể tự do dân chủ ở Miền Nam của Việt Nam Cộng Hòa.
Quả thật, hàng triệu người, từ Bắc vô Nam, đã nối một vòng tay lớn, cùng một lòng quyết tâm phá nát chính thể tự do dân chủ, một nửa còn lại, của Việt Nam để rước cướp vào nhà.
Chính thể tự do của Việt Nam Cộng Hòa, chắc chắn chưa phải là hoàn hảo. Ngay cả Mỹ hiện nay cũng chưa hoàn hảo. Nhưng thay vì góp ý cải tiến, góp tay xây dựng, người dân Việt Nam đang sống tự do tại Miền Nam chỉ muốn nuôi thổ phỉ, phá cho nát, để rước cướp vào nhà, mới thỏa lòng hả dạ. Người dân Việt cả hai miền đã muốn vậy thì trời cũng phải chịu thua. Ý dân là ý trời. Dù là ý xấu. Bởi vậy mới có được ngày 30/4/1975 để cả nước rơi vào tay lũ cướp. Bây giờ lại mang cái họa mất nước.
Chính quyền thì quyết liều chết xông lên quyết phá cho tan tành. Tà quyền thì ngoan ngoãn cúi đầu năn nỉ van xin. Muốn sao thì được vậy. Phải hiểu rõ điều này. Có gì đâu để than thở. Nên biết rằng ngay cả hiện nay, dù đang sống nơi hải ngoại, mang quốc tịch nước ngoài, vẫn có nhiều người muốn về Việt cộng để sống. Và cũng nên hiểu rằng, trong mấy chục năm qua, nếu người dân Việt sống không nổi dưới sự cai trị tàn ác của bè đảng cướp, họ đã vùng lên liều chết đánh đuổi lũ cướp tà quyền này rồi. Nên biết thêm rằng, hai vợ chồng con cái đùm đề, từng yêu thương nhau ra rít, thế mà chỉ mới không hợp nhau một tý đã không thèm nhìn mặt, và lôi nhau ra tòa ly dị, nói chi đến việc sống chung hơn 40 năm.
Nhìn thế hệ thanh niên Việt Nam hiện nay sẽ biết tương lai Việt Nam trong 20 năm tới. Nhìn thế hệ trẻ con hiện nay sẽ biết tương lai Việt Nam trong 40 năm tới.
Xin mời cùng xem lại một bối cảnh lịch sử, trước năm 1975, tại miền Nam Việt Nam.
Khoảng 50 trước, 1967, ông Đặng Phúc Tuệ, mạo danh tu sĩ Phật Giáo thường bị gọi lầm là Thích Quảng Độ, từng xách động hàng ngàn thanh niên tại miền Nam Việt Nam quyết liều chết xuống đường biểu tình phản đối chống phá chính phủ Đệ Nhị Cộng Hòa của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Trong một cuộc phỏng vấn của báo Washington Post, Tuệ ta hùng hổ tuyên bố với phóng viên Philip A. McCombs như sau:
– Chúng tôi quyết hy sinh mạng sống biểu tình phản đối để lật đổ chính phủ tay sai của Thiệu Kỳ. Nếu Thiệu không tự động từ chức, chúng tôi sẽ lôi ông ta xuống. (nguyên văn của Độ: If he is not willing to go, then he will be pulled down.)
– Lật đổ họ xuống thì ông muốn ai lên thay thế?
– Lôi bọn họ xuống, xong chúng tôi đưa bọn họ lên.
– Như vậy, thì đảo chánh làm gì?
– Để chứng tỏ chúng tôi muốn lôi ai xuống, muốn đưa ai lên cũng được.
Đọc câu cuối của Tuệ, ai cũng biết đây là ngôn ngữ và hành vi của một kẻ côn đồ, chỉ muốn phá hoại. Đó là những gì xảy ra vào năm 1967, khi nền Đệ Nhị Cộng Hòa vừa mới thành lập. Phải có sự góp công của nhiều người đang sống tại hai miền Nam Bắc mới có ngày 30/4/1975. Đó là công sức Tuệ, và nhiều người khác góp phần tạo nên xã hội Việt cộng hiện nay. Và đây chính là thành quả phá nước của những thế hệ trước 1975, khiến chúng ta phải gánh chịu ngày hôm nay.
Image
QuangDo_2
Đây là “thành quả từ thế kỷ trước” mà Tuệ ta vẫn luôn hăm hở nhắc lại. Xem lại những hình ảnh trên và nhìn lại thực tế xã hội Việt Nam chúng ta hiện nay, mới thấy đau lòng cho người dân nước Việt. Ngày trước (1967), hàng trăm ngàn người quyết tâm phá nước! Bây giờ (2015), có mấy người liều thân cứu nước?
Cũng nên biết thêm, Tuệ xúi người khác tuyệt thực, chứ bản thân Tuệ ta thì không dám bỏ ăn một ngày. Phải ăn uống đầy đủ mới có sức khỏe để hung hăng tuyên bồ và xách động người khác.
Từ 1975 đến nay, hơn 40 năm sống dưới sự cai trị tàn ác của bè đảng cướp, sao ông Tuệ (tức tu sĩ mạo danh Quảng Độ hiện nay) không bắt chước ông Lâm Văn Tức, thường bị gọi lầm là Thích Quảng Đức, tự thiêu để phản đối, để lật đổ sự cai trị tàn ác của lũ cướp đi. Mà chỉ toàn là năn nỉ, thỉnh cầu và kiến nghị. Ngày trước thì hừng hực, hung hăng xách động hàng chục ngàn thanh niên biểu tình chống đối và đánh phá. Bây giờ, trước sự cai trị tàn ác dã man của bè đảng cướp, trước cái họa mất nước vào tay Tàu cộng, sao ông Tuệ lại trùm chăn im ru vậy? Sao không tự thiêu để bảo vệ dân tộc và đạo pháp đi Tuệ? Đó là sợi chỉ xuyên suốt từ thế kỷ trước mà Tuệ ta thường hăm hở tuyên bố đến văng nước miếng. Tên là phúc tuệ nhưng lại là ngu hèn. Người đọc cũng không nên nhiễm tính chụp mũ của bè đảng cướp cộng mà cho rằng đám Thiên Chúa Giáo phá đám Phật Giáo, khi nhắc đến nhận vật tu sĩ giả mạo Đặng Phúc Tuệ ở đây. Những bậc chân tu trong Phật Giáo không bao giờ có những hành vi phá hoại và ngôn ngữ côn đồ như thế.
Bây giờ, Tuệ gửi thư cho người Việt khắp nơi, nhất là ở hải ngoại, xin tiền cả triệu đô la để xây chùa. Và than thở rằng: “Bao nhiêu năm qua tôi không có được một ngôi chùa riêng để tu.” Quả thật suốt mấy chục năm qua Tuệ mặc áo tu sĩ Phật Giáo nhưng chỉ lo tiếp tay với lũ cướp để phá cho tan nát đất nước này, chứ Tuệ chưa hề tu bao giờ.
Đặng Phúc Tuệ được nêu ra ở đây chỉ là một cá nhân tiêu biểu cho đại đa số dân chúng Việt Nam chúng ta hiện nay. Chỉ muốn rước cướp vào nhà và sống chung với cướp. Nếu không vậy, nhiều người, kể cả ông Tuệ, đã liều chết vùng lên biểu tình, xuống đường, tự thiêu, phản đối, đả đảo, đốt phá từ lâu rồi. Lát đát vài ba người than phiền, trách móc trong một đất nước hơn 90 triệu người thì không thể nào gọi là toàn dân được cả.
Năn nỉ, kiến nghị, yêu cầu, van xin kẻ cướp mới chính là điều quái dị, vô lý và bất bình thường. Tự nó cũng là một sự độc ác đối với đồng bào và dân tộc.
Bỏ qua những hận thù, thương ghét và chịu khó bình tỉnh nhìn lại và nhận xét cho đến cùng lý của sự việc, chúng ta sẽ thấy. Suốt hơn 40 năm qua, (1975-2015) dù sống dưới sự cai trị tàn ác và sắt máu của kẻ cướp, của bọn tà quyền, của bè đảng cộng, tuyệt đại đa số người dân Việt Nam vẫn chấp nhận, và vẫn sống được.
Nên biết, sau tháng 4/1975, khi lũ cướp miền Bắc chiếm được miền Nam, có nhiều người Việt ở Miền Nam không muốn sống chung với cướp nên họ đã tự tử, hoặc liều mình thà chết trên biển. Gần một triệu người Việt đã chết trên biển vì không muốn sống với cướp. Điều này chứng tỏ dù là kẻ cướp, bọn tà quyền cai trị vẫn hợp với đại đa số lòng dân suốt 40 năm qua. Và sẽ còn lâu dài hơn nữa.
– Nói cái gì lạ vậy?
– Có vậy mới gọi là vô lý, trong một đất nước mà đại đa số người dân đều hài lòng, nói cho nhẹ hơn dễ nghe hơn là cam chịu, sống với điều vô lý.
Trước năm 1975, họ đâu có cam chịu sống dưới chính thể tự do dân chủ của Việt Nam Cộng Hòa. Bởi vậy, họ quyết liều mạng chống đối, để đập phá cho tan nát, mới hài lòng.
Hãy bình tỉnh nhìn lại. Một chế độ không hợp với lòng dân chắc chắn sẽ có chống đối, sẽ có biểu tình, sẽ có tự thiêu, sẽ có đảo chánh, sẽ có mặt trận giải phóng dân tộc, sẽ có vùng lên, sẽ có nổi dậy. Dù chế độ đó tốt hay xấu. Sự kiện lịch sử này đã xảy ra ngay tại Miền Nam Việt Nam, trước 1975 chứ không đâu xa.
Hãy nhìn lại bao nhiêu biến động chính trị tại Miền Nam trước 1975, và nhìn lại xã hội Việt cộng trong 40 năm qua sẽ rõ.
Không nên bảo rằng tại lũ cướp tà quyền đàn áp dân chúng. Cũng không nên dâng kiến nghị hay gửi thư thỉnh nguyện yêu cầu bè đảng cướp này lo cho dân cho nước. Người Việt trưởng thành, thực tế, không nên sống với căn bệnh ấu trỉ này của nhiều người hiện nay đang mắc phải. Năn nỉ, yêu cầu bè đảng cướp này không đàn áp, không tàn ác mới là điều vô lý. Đã vậy, trước 1975, dù là chính thể dân chủ tự do, để bảo vệ trật tự an ninh xã hội, đối với đám phá hoại vẫn có bắt bớ, vẫn có bỏ tù. Hãy hỏi đám phá hoại như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Lê Hiếu Đằng, Đặng Phúc Tuệ, Nguyễn Xuân Bảo, Phạm Văn Bồng sẽ rõ. Tại sao lúc bấy giờ bọn này vẫn liều mạng chống đối, mà bao năm qua lại ngoan ngoãn gục đầu, im lặng?
Ngày trước không hợp nên chúng chống phá, dù có bắt bớ, đánh đập và bỏ tù. Bây giờ hợp nên chúng im. Phải có ngứa mới gãi. Dù phải cào gãi đến tróc da, chảy máu. Không ngứa thì gãi làm gì. Đơn giản chỉ có vậy. Đối với đại đa số 90 triệu người dân Việt chúng ta hiện nay cũng nằm trong lý lẽ này.
Sẽ có người cho là vô lý. Đúng vậy. Việt Nam hiện tại là một đất nước chỉ sống với những nghịch lý suốt bao năm qua.
Điều này cho thấy chế độ chính trị, dù là tà quyền, của bè đảng cướp hiện nay vẫn rất hợp với lòng dân. Đây chính là điều vô lý không mấy người chấp nhận. Nguyễn Thùy Linh đã nhận xét, Việt Nam hiện nay vốn là một đất nước của những điều vô lý. Hơn 40 năm qua, điều vô lý vẫn tồn tại, và phát triển mạnh trong xã hội Việt Nam, vì hợp với đa số lòng dân. Còn điều hợp lý sẽ bị đào thải là lẽ đương nhiên.
Ai cũng biết xã hội Việt Nam chúng ta hiện nay, ra đường là sợ bị cướp, dù giữa ban ngày ban mặt, và bất cứ ở đâu. Xét cho cùng, bè đảng cướp đang nắm quyền cai trị cũng là người Việt chứ có ai khác. Cũng từ dân mà ra cả. Đâu phải từ đất nẻ chúng chui lên. Chỉ là, quan cướp theo cách của quan, dân cướp theo cách của dân. Hợp với lòng dân thì tồn tại, trái lòng dân sẽ bị đào thải. Dù tốt hay xấu.
Ý dân tức ý trời là ở chỗ này.
Nguyễn Triệu Phong
Lê Thy | February 15, 2016 at 12:50 pm | Categories: Bình-luận - Quan-điểm | URL: http://wp.me/p32ajk-6KS