Những căn nhà siêu nhỏ ở Hong Kong.Hong Kong là một trong những nơi sinh sống đắt đỏ nhất trên thế giới, với giá nhà ở trung bình cao gấp 19 lần thu nhập trung bình hàng năm của một gia đình.Hong Kong có dân số 7,5 triệu người nhưng diện tích chỉ bằng 1/16 Bắc Kinh, hầu hết quỹ đất tại đây đều được sử dụng để phát triển những trung tâm thương mại khiến giá đất ở đây tăng cao, đứng top đầu của thế giới trong hàng thập kỷ qua.Dân số tăng, giá thuê nhà đắt đỏ là những lý do khiến nhiều người lao động thu nhập thấp ở Hong Kong chấp nhận cuộc sống trong không gian chật hẹp, tối tăm trong những ngôi nhà "quan tài".Đối với những nơi khác một căn nhà rộng khoảng 150m2 với 3 phòng ngủ phù hợp cho gia đình 4 người, thì tại Hong Kong những căn nhà như vậy được chia nhỏ để chứa gần 20 khoảng kín và đôi khi được phân cách bởi tấm gỗ hoặc thậm chí bằng dây nữa.Một căn phòng bình thường sẽ được chia ra làm nhiều phòng nhỏ có kích thước khoảng 1,7m2 chỉ vừa cho một người nằm tương tự như những cỗ quan tài.Để tiết kiệm không gian, những người thuê nhà trên cùng một tầng thường dùng chung phòng tắm và nhà bếp, chúng thường được gộp chung lại với nhau vì không gian quá nhỏ hẹp.Theo Hiệp hội Tổ chức Cộng đồng Hong Kong (SoCO), hơn 100.000 người tại đây không đủ tiền để có một ngôi nhà rộng rãi.Hầu hết những người sống trong những "cỗ quan tài" này đều là thanh niên, người già, người lao động thu nhập thấp, người bệnh mãn tính, hay phụ nữ và trẻ em nghèo.Những căn nhà quan tài chật hẹp đến nỗi chỉ để vừa chiếc giường đơn, trong khi nhà vệ sinh, nhà bếp phải dùng chung. Phòng khách cũng là phòng ngủ và làm việc.Tuy có khoảng trống rất chật hẹp nhưng những căn nhà cho thuê này cũng có mức giá không hề rẻ, khoảng 3000 nhân dân tệ/tháng (Khoảng 10 triệu VND).Không gian dồn bí, ngổn ngang đồ dùng, mọi sinh hoạt ăn, ngủ, nghỉ của các thành viên đều diễn ra tại đây.
Thứ Tư, 21 tháng 8, 2019
Những căn nhà siêu nhỏ ở Hong Kong
Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019
Chuyện gì xảy ra khi thế giới không còn trông cậy được vào Mỹ?
Chuyện gì xảy ra khi thế giới không còn trông cậy được vào Mỹ?
Khang Tran *
Lê Phan
August 11, 2019
Suốt từ Đệ Nhị Thế chiến, trải qua hết Cuộc Chiến Tranh Lạnh, thế giới đã có một điều chắc chắn, một sự an tâm vì sự có mặt của Hoa Kỳ.
Sau Chiến Tranh Lạnh là giai đoạn ổn định và phồn thịnh nhất khi thế giới sống trong điều mà một số sử gia gọi là Pax Americana (Hòa Bình Hoa Kỳ). Ngay cả đến những quốc gia có thời mạt hạng như Việt Nam hay Trung Cộng cũng dần dà phát triển, một phần nào dưới sự che chở của sức mạnh Hoa Kỳ.
Điều tâm niệm của các nhà lãnh đạo ngành an ninh quốc phòng Hoa Kỳ trong suốt giai đoạn đó là “niềm tin.” Cái ý tưởng là nếu Hoa Kỳ muốn duy trì vai trò của siêu cường quan trọng nhất và là cảnh sát thế giới, thì những hứa hẹn quốc tế của Hoa Kỳ phải rõ ràng và đáng tin cậy. Đó chính là vai trò “sen đầm” (phiên âm từ chữ gendarme tiếng Pháp) của Hoa Kỳ. Không có sự tín nhiệm đó, họ lý luận, sẽ khiến cho bạn bè và kẻ thù rối trí. Và rối trí sẽ dẫn đến tính toán sai, nâng nguy cơ chiến tranh.
Cái điều họ sợ đó nay đã thành sự thật, với nhiều đụng độ vùng bùng lên khắp thế giới, trước hậu cảnh của một chính sách ngoại giao lung tung và do đó khó tiên đoán của Hoa Kỳ, cầm đầu bởi Tổng Thống Donald Trump, vị tổng thống mà chính sách được truyền đi bằng những cái tweets thiếu tự chế, phản ứng hung hăng, miệt thị các đồng minh, ca ngợi độc tài và thay cố vấn cũng như quan chức như thay áo.
Cứ lấy thử một thí dụ như tình hình Iran chẳng hạn. Đã có được một giai đoạn chính phủ Trump có vẻ theo đuổi một chính sách rõ ràng tuy đầy nguy hiểm. Chính phủ Hoa Kỳ rút lui khỏi thỏa thuận hạt nhân của các cường quốc thế giới với Iran, và còn có vẻ sẵn sàng chấp nhận nguy cơ của đối đầu quân sự.
Nhưng hồi Tháng Sáu vừa qua, tổng thống đột ngột hủy một cuộc không kích dự trù vào Iran vốn có mục đích là để trừng phạt Iran cho việc đã bắn hạ một phi cơ drone điều khiển từ xa của Hoa Kỳ. Quyết định đó có di sản là một sự bất định và có thể đã khuyến khích Iran có những hành động phiêu lưu mạo hiểm hơn nữa, qua việc bắt ba tàu chở dầu ở Eo Biển Hormuz trong mấy tuần qua.
Tuần này chúng ta cũng thấy sự bùng nổ nguy hiểm ở Cashmir với Ấn Độ hủy bỏ quy chế đặc biệt cho vùng duy nhất mà đa số dân theo Hồi Giáo ở Ấn Độ, chọc giận Pakistan. Một lần nữa, chuyện này xảy ra trước hậu cảnh là những chỉ dấu lẫn lộn từ phía Tòa Bạch Ốc. Hồi Tháng Bảy, tổng thống nói là Ấn Độ đã yêu cầu ông hòa giải với Pakistan về Kashmir, một tuyên bố mà ngay lập tức bị Ấn bác bỏ.
Và rồi còn có nguyên một lô những vấn đề phức tạp liên quan đến Trung Cộng. Chính quyền của Chủ tịch Tập Cận Bình đang ngày càng đánh tiếng nói đến một sự can thiệp quân sự vào Hồng Kông, để đàn áp nhiều tháng biểu tình tập thể lớn chưa từng thấy. Một chính phủ Hoa Kỳ cho đến nay theo truyền thống sẽ bày tỏ ủng hộ cho ao ước của các công dân Hồng Kông và yêu cầu Bắc Kinh tự chế.
Nhưng Tổng Thống Trump đã gọi nhưng cuộc biểu tình phản đối là “riot,” mà theo Bắc Kinh có nghĩa là bạo loạn, và có vẻ nói là Trung Cộng nên để cho phép giải quyết vấn đề như họ muốn. Một lời tuyên bố mà các quan sát viên nói chả khác gì bật đèn xanh cho Trung Cộng đàn áp.
Sự rối loạn còn gia tăng hơn nữa bởi sự việc là, ở một mặt trận khác, Hoa Kỳ đang gia tăng áp lực đối đầu với Trung Quốc. Tuần rồi, tổng thống ra lệnh sẽ gia tăng thuế quan trên số $300 tỷ còn lại của các hàng xuất cảng Hoa Lục sang Hoa Kỳ. Và tân bộ trưởng quốc phòng của tổng thống nói đến chuyện triển khai hỏa tiễn tầm trung đến các trên lãnh thổ trong vùng.
Những đồng minh Hoa Kỳ, mà trước đây sẵn sàng nhận chứa những hỏa tiễn này như Nhật Bản hay Úc, nay đang lo lắng. Nhất là với một tổng thống khó tiên đoán, họ sẽ còn ngần ngại hơn nữa về việc chứa những hỏa tiễn này. Úc, vốn lệ thuộc kinh tế vào Bắc Kinh, đã nói sẽ không nhận.
Nhưng có lẽ không nơi nào mà sự khó tiên đoán về chính sách của Hoa Kỳ tạo ảnh hưởng lớn bằng ở Nam Hàn, nơi mà những hỏa tiễn và vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn đã có tiềm năng là một đe dọa, trong khi đó sự nới rộng và hợp tác hoạt động của Moscow và Bắc Kinh đã làm cho đồng minh Nam Hàn của Hoa Kỳ hoảng sợ.
Những câu hỏi về quyết tâm của tổng thống cho vùng Đông Bắc Châu Á ngày càng đáng kể từ khi Moscow và Bắc Kinh thực hiện một cuộc đi tuần đường dài ở Á Châu hồi Tháng Bảy. Vụ đi tuần này, vốn đã khiến cả Nam Hàn lẫn Nhật cho phi cơ lên nghênh cản. Đoàn phi cơ của Trung Cộng và Nga đã bị không quân Nam Hàn bắn khuyến cáo, làm nổi bật sự leo thang trong khi đang có gia tăng hoạt động quân sự.
Tổng Thống Trump, đang từ coi ông Kim Jong Un của Bắc Hàn là kẻ thù số chính, và đe dọa máu lửa – cho đến gặp gỡ “bạn” của ông ba lần và trở thành tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên bước qua biên giới sang Bắc Hàn, dầu chỉ là trong giây lát. Mối thân hữu giữa hai lãnh tụ, mà danh từ mới được chế của tiếng Anh gọi là bromance, đang bắt đầu gây khó khăn cho đồng minh trong vùng. Tổng thống nay công khai gây sự với các nhân vật lãnh đạo trong ngành quốc phòng của mình về việc ông Kim tiếp tục thử hỏa tiễn.
Trong khi đó, cuộc tranh chấp giữa Nam Hàn và Nhật Bản, hai đồng minh cột trụ của Hoa Kỳ ở Đông Á mà nguồn gốc là việc bồi thường cho các nạn nhân từ thời Nhật Bản cai trị Hàn Quốc. Nhưng không thấy tổng thống nhắc nhở gì cả. Ngoại Trưởng Mike Pompeo tìm cách giảng hòa những có vẻ làm cho tình hình nặng thêm nữa.
Một nước Mỹ không tiên đoán trước được tạo nên một khó xử mới cho các cường quốc khác -mà chính sách ngày càng được đưa ra dựa trên những đoán mò là chuyện sẽ xảy ra như thế nào. Sự bất định bắt đầu ở Tòa Bạch Ốc lan nhanh ra khắp thế giới, tạo nên bấn ổn ở nhiều điểm nóng nhiều ngàn dặm cách Washington. Nhưng những gì xảy ra ở những nơi đó sẽ có ảnh hưởng đến Hoa Kỳ.
Thế giới đã mất lực lượng cảnh sát và nay mạnh ai nấy lo thân mình. Đó là quyết định của nhiều lãnh tụ thế giới hiện nay. (Lê Phan)
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019
Dầu cháo quẩy là gì ?
Dầu cháo quẩy là gì ?
Dầu cháo quẩy (giò cháo quẩy) là gì?Nhạc Phi – Tần Cối và truyền thuyết về Dầu Chá Kuảy.Hơn 878 năm (tính đến thời điểm năm 2019 - ATABOOK) kể từ khi Nhạc Phi bị Tần Cối sát hại, món dầu cháo quẩy vẫn còn tồn tại và phổ biến không chỉ ở Trung Cộng mà lan sang các nước khác trong đó có Việt Nam.Rất có thể nghìn năm nữa món ăn này vẫn còn tồn tại, cũng như nỗi nhục của một kẻ bán nước như Tần Cối nghìn năm sau cũng không sao gột rửa được.Tượng Nhạc Phi, trong miếu thờ Nhạc Phi ở Hàng Châu. Bốn chữ trên bảng là “Hoàn ngã hà sơn” (đọc từ phải sang) – “Hoàn lại núi sông của ta”.Nhạc Phi, nhà Quân sự nổi tiếng trong lịch sử quân sự Tàu (1103 – 1142), bị vợ chồng Tần Cối và Vương Thị hãm hại.Người Tàu muốn nguyền rủa hai vợ chồng nhà này, bèn làm hai viên bột mì hình người dính vào nhau đem rán trong dầu , được gọi là “Du gia quỷ”, hay “Dầu chá kuảy”, hàm ý mong cho cặp vợ chồng kẻ phản nghịch bị nấu trong chảo dầu ở địa ngục. Âm “Kuảy” có nghĩa là quỷ mà cũng trùng âm là “Cối” tức dầu chiên Tần Cối .Xin nói thêm một chi tiết để thấy người dân bất kỳ nước nào cũng vô cùng căm giận và khinh bỉ bọn bán nước: mộ Nhạc Phi bên bờ Tây Hồ ở Hàng Châu có đúc tượng vợ chồng Tần Cối, Vương Thị bằng gang, hình dáng quỳ bên mộ tạ tội, người tới viếng mộ Nhạc Phi thường nhổ nước bọt, hoặc cầm dùi đập vào đầu tượng cho hả giận, người đời nhân đó có câu đối :Thanh sơn hữu hạnh mai trung cốt,Bạch thiết vô cô chú nịnh thần( Núi xanh có phúc được vùi xương người trung nghĩa,Thép trắng tội tình gì mà phải đúc nên đầu kẻ gian nịnh ).Vợ chồng gian thần Vương Thị – Tần Cối.Tượng vợ chồng Tần Cối quỳ gối tại Miếu Nhạc Phi ở Hàng Châu.Vài trăm năm sau, có người Cử nhân tên Tần Giản Tuyền cùng quê Giang Ninh với Tần Cối, mọi người đều nghĩ ông là hậu nhân của họ Tần. Một lần đến bờ Tây Hồ, người quanh đó xin ông viết câu đối đề miếu Nhạc Phi, không đành lòng từ chối, ông bèn viết :Nhân tòng Tống hậu vô danh Cối,Ngã đáo phần tiền hối tính Tần.( Người sau đời Tống không ai mang tên Cối nữa,Ta đến trước mộ cũng thẹn bởi mang họ Tần).Gần một nghìn năm trước, chiếc bánh quẩy này có một lịch sử huy hoàng, không phải ai muốn ăn cũng có mà phải chờ đợi, xếp hàng. Thời ấy người ta ăn cháo quẩy không phải vì ngon mà là muốn nhai kẻ thù trong miệng, nghe tiếng bánh quẩy rán dòn vỡ trong miệng, mà tưởng là xương của tên Tể tướng, một kẻ Hán gian, bán nước vỡ vụn dưới hàm răng.Chuyện kể rằng: Thời nhà Tống bên Tàu có một người họ là Tần, tên Cối. Tần Cối xuất thân con nhà quan lại, thời trẻ cũng là người có tài, học giỏi, sau được trọng dụng cất nhắc dần lên tới chức Tể Tướng. Thế nhưng vì thiếu lòng trung với nước, lại có mấy năm bị khiếp sợ do bị phương Bắc bắt giữ mà dần dần bị tha hóa , bán thân cho ngoại bang (nước Kim), cam tâm làm một kẻ tay sai, đại diện cho nước ngoài ngay tại triều đình nước mình.Thời ấy, cũng có Nhạc Phi xuất thân từ một gia đình nghèo khó, do học giỏi, võ nghệ cao cường, tính tình cương trực mà dần dần trở thành một vị Tướng nổi tiếng của triều Tống. Nhạc Phi dẫn binh chống lại quân Kim, được nhân dân cả nước tín nhiệm yêu quý. Vì Nhạc Phi chủ trương kiên quyết kháng Kim, mà ông đã trở thành chướng ngại lớn nhất trong kế hoạch cầu hòa, bán nước của Tần Cối.Tần Cối đã không từ một thủ đoạn nào để lập mưu hãm hại Nhạc Phi. Hắn không ngừng tấu với cấp trên (Vua Cao Tông) rằng: Nhạc Phi đã xúc phạm tới gia pháp tổ tông của Tống triều. Thấy danh tiếng của Nhạc Phi vượt qua mình, Tần Cối căm tức lắm. Hắn tâu lên rằng : Thiên hạ bách tính đều biết có Nhạc Phi chứ không biết còn có Hoàng Đế…Cuối cùng do âm mưu thâm độc của Tần Cối và vợ là Vương Thị, mà Nhạc Phi và con là Nhạc Vân cùng nhiều Tướng lĩnh khác bị mang ra xử chém. Sau cái chết của Nhạc Phi, lòng dân khắp nơi oán hận, căm thù Tần Cối…Ở kinh thành, có người bán bánh rong, trong lúc ế khách lấy bột ra nặn 2 chiếc bánh hình người, một hình đàn ông là Tần Cối, một hình đàn bà là Vương Thị vợ hắn. Nặn xong, 2 cái bánh bị ném vào chảo mỡ sôi sùng sục. Ông rán chiếc bánh như đang hành hình hai kẻ bán nước hại dân để thỏa lòng căm tức.Dân chúng đi ngang qua, thấy lạ bèn đặt làm vài chiếc. Một đồn mười, mười đồn trăm, món bánh này ngày một lan rộng. Ngày nào cũng có người đến xếp hàng để chờ rán, và ăn ngay tại chỗ.Chuyện đến tai Tần Cối, hắn cho quân lính đến bắt cửa hàng bán bánh nọ. Nhưng do binh lính cũng đồng tình với lòng dân nên họ cố tình trùng trình đánh động để người bán bánh trốn thoát. Họ trốn khỏi kinh thành và tiếp tục bán bánh kiếm ăn. Nhưng do ở trong tình thế bị săn đuổi, phải cảnh giác ngó trước ngó sau, nên họ không còn đủ thời gian nặn bánh thành hình người như trước nữa mà chỉ còn vê hai thỏi bột dài rồi quấn vào nhau, giả làm 2 vợ chồng Tần Cối.Thấy bánh dễ làm, lại ăn ngon, món đó được lan truyền rộng rãi khắp nước. Tên của món bánh đó là “Du Gia Quỷ” tức là Con Quỷ bị chan (gia) dầu (Du) lên người, cũng có nơi gọi là “du thiêu quỷ” , “dầu thiêu quỷ” … đều có nghĩa là con quỷ bị chiên trong vạc dầu. Món bánh này phổ biến sang tận Việt Nam, và “Du Gia Quỷ” được đọc thành “Dầu Cháo Quẩy”, có người gọi tắt là “cháo quẩy” hay ngắn gọn là “quẩy”. Người TC ngày nay rất hay ăn kèm món này với cháo, ta thì hay ăn với Phở.Đến đời Tống Minh Tông, mọi chuyện sáng tỏ, Nhạc Phi được minh oan, được đem hài cốt về chôn và lập miếu tại Hàng Châu. Người ta cũng làm 2 pho tượng sắt theo hình vợ chồng Tần Cối đặt quỳ ở trước mộ, trong khuôn viên miếu Nhạc Phi.Mấy trăm năm đã trôi qua, lòng căm thù chưa nguội. Mặc dù ngay phía trên tượng, chính quyền có bảng khuyến cáo không xâm phạm di tích lịch sử nhưng hôm tôi đến thăm miếu này ở Hàng Châu vẫn thấy nước bọt của dân vương trên đầu, trên vai, trên mặt tượng kẻ bán nước.Ngàn năm sau nữa món Quẩy chắc vẫn còn tồn tại và câu chuyện về chiếc bánh, nỗi nhục của một kẻ bán nước như Tần Cối thì muôn đời không gột rửa được.Tần Cối – kẻ bán nước hại dân, dù có chết đi, ngàn năm sau vẫn bị người đời phỉ nhổ.
Hết.
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019
“HẬU SANH KHẢ ÚY” Tác giả: Lỗ Trí Thâm
“HẬU SANH KHẢ ÚY”
| Tác giả: Lỗ Trí Thâm | Nguồn: Văn Hóa NBLV | Ngày đăng: 2019-07-21 |

“..Các anh đánh đấm như con c.., Mỹ nó bỏ các anh mà các anh không biết, các anh thua là phải !!.. (Ngô Kỷ 2016).
“..Tệ nạn mua quan, bán chức của một thành phần thiểu số trong quân đội miền Nam Việt Nam mà đã góp phần sụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà…” (Nguyễn quốc Lân 2019).
…………………………
- Tại quán phở 79, một ngày giữa năm 2017 ở Thủ Đô Little Saigon, tôi hỏi Tướng Đảo rằng ông có biết lính của ông đánh giặc tuyệt vời không?.. Ông chưa kịp trả lời, tôi kể cho ông nghe chuyện một người lính trong trận đánh cuối cùng của ông ở Long Khánh như sau: Từ một khoảng cách khá xa phía bên kia bờ suối, ký giả AFP hỏi một ký gỉa Việt Nam rằng: “Người lính đang được người bạn băng cái chân đầy máu của mình mà sao cứ thấy anh ta la hét như chửi người bạn mình là sao?.. “Ký gỉa Việt Nam cười trả lời: “không phải đâu, nó la bạn nó băng cho lẹ để nó còn ra đánh tiếp!!. Ký giả AFP đưa hai tay lên trời: “Tuyệt vời, Tuyệt vời... lính chúng mày đánh nhau tuyệt vời” . Nghe xong câu chuyện, Tướng Đảo im lặng cúi đầu thở dài !!..
- Cuộc triệt thoái trên liên tỉnh lộ 7B từ ngày 17/3/1975 đến ngày 25/3/1975, chỉ có 8 ngày, khi về tới Tuy Hoà: 160.000 người còn lại 60.000 người. Hơn 20.000 quân tiếp vận tới nơi chỉ còn 5.000. Sáu Tiểu Đoàn Biệt Động Quân 7.000, chỉ còn 900.
- Tướng Westmoreland: “Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đã không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà... Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn!!..”.
- Trận chiến An Lộc đánh vùi 93 ngày đêm, Việt Cộng chết và thương vong 35.500, bên ta có 10.000 quân, dân, cán, chính hy sinh. Sử gia Thomas Fleming (Cựu chủ tịch Hiệp hội các Sử gia Hoa Kỳ) đã so sánh trận chiến An Lộc với bốn trận chiến vĩ đại trong dòng quân sử thế giới gồm: Trận Verdun ở Pháp năm 1916, trận Stalingrad ở Nga năm 1945, trận Saratoga ở Mỹ năm 1777 và trận Gettysburg trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ năm 1863.
- Trận Quảng Trị 28/6/1972 đến 16/9/1972, chỉ trong 81 ngày đêm, địch chết trên 10.000, phía ta có 7.755 chiến sĩ hy sinh. Chỉ trong 10 ngày cuối tại trung tâm thị xã Quảng Trị, trung bình một ngày có 150 binh sĩ cọp biển hy sinh..
Những sự kiện kể trên chỉ là một phần của triệu lần người lính miền Nam Việt Nam cống hiến cho quê hương.
Đánh giặc như thế sao lại là : “...Các anh đánh đấm như con c..”.(?)
Hoặc: “...Tệ nạn mua quan, bán chức trong quân đội miền Nam Việt Nam đã góp phần làm sụp đổ VNCH…”.(?) (xin đọc lại phần phát biểu của Tướng Westmoreland viết ở trên)
Ngày 30/4/1975, Nguyễn quốc Lân mới 11 tuổi, biết gì về “... quân đội miền Nam..??”. Lời phát biểu trên của một đứa trẻ 11 tuổi năm xưa nhờ vào kết quả “thua cuộc” của miền Nam mà ngày hôm nay có mặt ở nuớc Mỹ này, cơm no, áo ấm học hành trở thành luật sư. Đắc cử Uỷ Viên Giáo dục nhờ những lá phiếu của “Người Việt Miền Nam, cựu quân nhân VNCH.”. Nay trở mặt phê phán với lời lẽ đầy vong ơn, xấc láo như ở trên… Nực cuời và nham nhở hơn nữa là “đứa trẻ này” còn dạy bảo, chỉ dẫn những ông H.O gìà, bậc cha chú của hắn cách xử dụng Huy Hiệu của QLVNCH.. Hắn vặn hỏi rằng: “Các ông biết gì về 3 chữ Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm ??”. Hơn thế nữa, hắn còn lên giọng kẻ cả phán rằng: “Nếu các hội đoàn cựu chiến sĩ muốn khoác lên người phù hiệu có dòng chữ Tổ Quốc-Danh Dự-Trách nhiệm, họ cần phải lên tiếng giải quyết vấn nạn này..” (văn phong Tổng Thống Thiệu!!..)

Từ ngữ: “khoác lên người” tên trẻ tuổi này sử dụng đầy tính kẻ cả, kiêu ngạo, hỗn láo, xấc xược!!.
Như đã viết ở phần trên, ngày 30/4/1975, Nguyễn quốc Lân mới lên 11. Một đứa trẻ miệng còn hôi mùi sữa biết gì về Huy Hiệu của QLVNCH ?.
“Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm”. viết dưới hình con chim ó chỉ dành cho quân đội VNCH. Chính thức từ 1955, chỉ có ở cơ quan của quân đội, các cơ sở dân chính không treo huy hiệu này… Hay nói một cách rõ hơn là ngoài quân đội, không một đoàn thể, tổ chức dân sự nào dùng huy hiệu này…
Sau 30/4/1975 bọn Cộng Sản Hà Nội có sử dụng huy hiệu này, đó là chúng dùng chân đạp nát cho thỏa lòng căm thù!!. Hôm nay, 44 năm sau, huy hiệu này một lần nữa lại bị nhóm dân cử trẻ tuổi ở Little Saigon bôi bác.
Chuyện xưa kể lại, trước năm 1975, những ngày nghỉ ở nhà, đứa con trai tôi hay lấy cái mũ có huy hiệu con ó của tôi đội lên đầu. Mẹ nó chỉ cho nó chạy quanh trong nhà, không cho ra ngoài ngõ… Tháng Tư Đen vừa qua, mấy ông lính già cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở mấy ông dân cử trẻ như thế..., nào ngờ.. “nhà kia lỗi đạo, con khinh bố..!!”(Tú Xương), chúng xúm nhau chửi các ông tàn tệ… Tội nghiệp !!.. Đặc biệt là tên Ủy Viên Giáo Dục này… Giáo dục mà... thiếu giáo dục…Hắn nói: “Nhóm cựu chiến sĩ này đã thoái hóa… không có tư cách khoác lên người phù hiệu này..”.
Còn ngôn ngữ nào tồi tệ hơn thế ??
Rõ ràng là: “Hậu sanh..khả ố”.
Quận Cam 5/2019
Lỗ Trí Thâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





