Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Tiến sĩ Alan Phan ‘hôn mê’

                                                Tiến sĩ Alan Phan ‘hôn mê’

  •                                                                                                                    BBC - 19 tháng 10 2015
                                                       http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/660/amz/worldservice/live/assets/images/2015/09/09/150909080223_alan_phan_640x360_buivanphu.jpgImage copyright bui van phu TS Alan Phan nổi tiếng với nhiều bài viết và sách về Việt Nam 
                 TS Alan Phan, doanh nhân và nhà bình luận kinh tế người Mỹ gốc Việt nổi tiếng, đã rơi vào tình trạng hôn mê và có thể không tỉnh lại.
Thông báo của gia đình ông nói “bác sĩ cho biết không có hy vọng hồi sinh”, vì vậy gia đình sẽ “chấp nhận rút ống dưỡng khí” vào ngày 26/10.
Theo thông báo này, ông Alan Phan được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện Fountain Valley, bang California, tối thứ Ba ngày 14/10 trong tình trạng hôn mê.
Gia đình nói ông “vẫn không tỉnh lại”.
TS Alan Phan, năm nay 70 tuổi, được giới thiệu là Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên niêm yết sàn chứng khoán Mỹ năm 1987.
Ông cũng có nhiều năm kinh nghiệm làm ăn tại Trung Quốc trước khi về Việt Nam năm 2007.
Tuy vậy, ông được công chúng biết đến nhiều hơn qua trang blog Góc nhìn Alan với các bài bình luận, phân tích về kinh tế, xã hội Việt Nam.
                                                                          http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/15/141115171132_alan_phan_304x171_gocnhinalan.com.jpg
IT không cần hạ tầng cơ sở và thành phần trẻ có đam mê và ao ước làm được cái gì đó tốt đẹp cho thương hiệu Việt Nam thay vì cứ sao chép hay ăn cắp bản quyền. Phát triển IT vì quan cán bộ ngu lắm, email không biết, software nói với mấy ông ấy như nói với vịt. Ít hạ tầng cơ sở nên mấy ông ấy không kiếm tiền được-TS Alan Phan
Ông cũng ra mắt nhiều tập sách tại Việt Nam.
Trong một cuốn sách năm 2011, ông cho biết “thường xuyên về Việt Nam” từ 2007 sau 42 năm làm ăn ở Trung Quốc và Mỹ.
“Tôi muốn tìm một điều gì đó khác hơn và hy vọng Việt Nam sẽ là một ‘quê hương thực sự’ cho phần đời còn lại của mình.”
Sau những năm làm ăn tại Việt Nam, ông Alan Phan chia sẻ kinh nghiệm với báo Người Việt, California, trong cuộc phỏng vấn tháng Bảy năm nay.
“Thứ nhất là phải có quan hệ, phải có người chống lưng đỡ đầu thì mới đi xa được.”
“Thứ hai là phải có một sự kiên nhẫn, quan hệ với người Việt Nam mà muốn cho sâu đậm, cũng phải mất vài ba năm, chứ không phải đi vào làm ào một cái mà được, người ta chưa tin mình.”
“Sau đó thì là chuyện hên xui may rủi, nếu quan hệ đúng với người đang lên, có quyền lực chính trị quan trọng, thì tiền sẽ vào như nước. Còn đi nhằm một cái ông đang đi xuống, thì có thể bị tù tội dễ như chơi, đó là chuyện rất bình thường ở Việt Nam,” ông nói.
Theo cây bút Bùi Văn Phú, ông Alan Phan nhận định về các khu vực kinh doanh có triển vọng ở Việt Nam là IT và nông nghiệp.
IT không cần hạ tầng cơ sở và thành phần trẻ có đam mê và ao ước làm được cái gì đó tốt đẹp cho thương hiệu Việt Nam thay vì cứ sao chép hay ăn cắp bản quyền.
Ông nói: “Phát triển IT vì quan cán bộ ngu lắm, email không biết, software nói với mấy ông ấy như nói với vịt. Ít hạ tầng cơ sở nên mấy ông ấy không kiếm tiền được.”

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

ĐI GIỮA CHIẾN TRANH(Bút ký chiến tranh)


Thân chuyển đến quý bạn , quý chiến hữu một thời binh lửa .
TP



Inline image

Inline image

ĐI GIỮA CHIẾN TRANH



(Bút ký chiến tranh)

Mùa hè năm 1972. Chiến sự đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất trong lịch sử cuộc chiến tranh Việt Nam. Những khí tài, những phương tiện chiến tranh tối tân có sức tàn phá và sát thương mạnh nhất được hai bên quan thầy đua nhau rót vào chiến trường sôi động nầy cho trận đánh cuối cùng để giành phần thắng. Ấy là họ ảo tưởng thế!
Trong mấy tháng mùa khô của cái năm oan nghiệt ấy, vì những ý tưởng của những kẻ chóp bu đâu ở chốn xa xăm, biết bao nhiêu chàng trai tuổi ngoài đôi mươi, cùng một màu da, cùng một dòng máu, cùng một tiếng nói đã chực chờ, rình rập mà tiêu diệt lẫn nhau. Biết bao nhiêu người con đã phơi thây, banh xác hay tật nguyền để lại cho những người thân những đau đớn, xót xa cho cuộc đời con em mình phải trải qua lửa đạn, phải mất đi sinh mạng thanh xuân một cách oan uổng!
Mùa hè ấy đơn vị tôi phải xé nhỏ ra trải dài từ Vùng I, vùng II, vùng III Chiến Thuật mà cao điểm nhất là mặt trận An Lộc.
Những tin xấu cứ lần lượt gửi về từ những toán của đơn vị tôi phái đi. Tôi nhớ anh chàng Trung sĩ nhất Vũ người Bắc, người thanh mảnh trắng trẻo, ăn nói nhỏ nhẹ như con gái. 6:30 chiều Vũ cất cánh từ Tân Sơn Nhứt. 12:30 khuya tin gởi về. Máy bay có Vũ đi trên đó đã bị bắn tan xác trên vùng trời Vùng I. Thật bàng hoàng! Cả đơn vị ai cũng tiếc thương cho chàng trai trẻ vắn số.
6:30 chiều. tất cả các phi vụ chúng tôi cất cánh khỏi phi trường Tân Sơn Nhứt thường là vào thời điểm đó. Trong cái nhập nhoạng của bóng hoàng hôn, chúng tôi thảy sinh mạng mình vào cái cối xay chiến tranh. Trung sĩ nhứt Sáng, một con người rất chịu chơi và tài giỏi. Trên ngực mang bằng Nhảy Dù vàng với 3 vòng đỏ phía dưới của một Huấn luyện viên. Hầu như tất cả các Hạ sĩ Quan của đơn vị tôi mang cấp bậc từ Trung sĩ nhứt trở lên đều mang những cái bằng Nhảy Dù như thế. Đa phần họ là những người dân tộc vùng Cao Bắc Lạng và đều tham chiến ở mặt trận Điện Biên Phủ vào năm 1954 trong quân đội Liên Hiệp Pháp. Đó là những con người kiệt xuất!

Lẽ ra, đêm đó do một Thượng sĩ lên ca, nhưng máy bay của Mỹ từ Utapao bên Thái Lan đã đáp xuống chờ sẵn ngoài đường băng rồi. Không thể chậm trễ trong chiến tranh, chúng tôi đành chỉ định Trung sĩ nhứt Sáng dự trù cho pass sau phải đi ngay chuyến đó. 8:30 tối: Máy bay đã gãy cánh ở vùng trời An Lộc. Định mệnh cả! Đưa về nhà một chiếc quan tài không có xác người. Chúng tôi đưa tang trong tiếng khóc nức nở của một người vợ và 4 đứa con nheo nhóc. Ai cầm lòng đậu? Cái chết của anh ta có phải là do lỗi của chúng tôi không? Tại chiến tranh cả mà! 4 tháng sau, dọn dẹp mặt trận An Lộc, chúng tôi tìm được bộ xương khô còn mang tấm thẻ bài của anh ta. Lại phải làm một đám tang lần 2 cho hương hồn người chết được ngậm cười nơi chín suối. 
Nhưng chuyện ấy cứ ray rức mãi trong lòng tôi sau hơn 40 năm đã tàn cuộc chiến. Nó giống như tự tay mình đã xô anh ta vào cái chết không bằng.
Héros sans retour! Sát nghĩa đến tận cùng! Chúng tôi ra đi nhưng thường ít khi trở lại, trừ những trường hợp may mắn.


Bằng Nhảy Dù được biểu trưng là hình một cánh đại bàng, chính giữa có hình một chiếc dù nhảy đang bọc gió màu trắng nổi trên nền đen. Đó là những sắc màu của sự tang tóc ở cả hai nền văn hoá Đông Tây và phía dưới là một ngôi sao màu vàng.Với những sĩ quan, người nào đã nhảy được từ 60 sauts trở lên sẽ được đơn vị cho đi học một lớp bồi dưỡng tại Trung Tâm Huấn Luyện Nhảy Dù ở trại Hoàng Hoa Thám để lấy bằng Nhảy dù vàng. Bằng Nhảy dù vàng thì cánh đại bàng, chiếc dù nhảy cũng tương tự như trên nhưng được thêu chỉ vàng, thay vào ngôi sao treo lơ lững phía dưới bằng 3 cái vòng tròn đỏ giống như những vòng tròn Olympic. Tất cả nằm trên màu đen tang tóc. Trong sổ Không vụ cá nhân lưu lại tại đơn vị, tôi đã được ghi tới con số 56 sauts. 

 
 Trước đây, đối với những saut đêm, hàng chữ ngày tháng thực hiện saut nhảy đó sẽ được ghi bằng mực đỏ nên được gọi là “saut đỏ”. Những chiến binh thuộc Nha Kỹ Thuật chuyên xâm nhập vùng trời Việt Bắc thời Ngô Đình Diệm thì hay có những hàng chữ đỏ xuất hiện. Sau nầy, do điều kiện chiến tranh có nhiều thay đổi, ít ai thực hiện những saut đỏ nữa bởi vì không cần thiết.

Không ai tài giỏi trong chiến tranh cả. Một quả pháo 130 li, một phát hoả tiễn 122 li, một quả bom 500 lbs đánh đùng một cái. Tầm sát thương trong vòng bán kính 50 m thì một con sâu, cái kiến cũng không còn. Tiếng súng trận nổ ra, cả trăm cả ngàn viên đạn dội xối xả về phía đối phương. Chẳng ai có đủ tài giỏi và thông minh mà né những đầu đạn rực lửa ấy cả. Trong chiến tranh, những người thoát khỏi lưỡi hái của tử thần đều do có một số phận may mắn cả thôi. Điều nầy đã được ghi trong sổ Nam Tào trên thiên đình. Bởi cho nên trong những đêm nằm dưới bầu trời đầy sao, tôi hay ngước mặt lên trời thầm van vái: Ông Nam Tào ơi! Làm ơn đừng gạch ngang tên con bằng một vết bút lông đen, đừng xoá tên con khỏi cuốn sổ sinh tử của Ngài nghen!

Đang lúc cuộc chiến Mùa hè đỏ lửa năm 1972 lên đến đỉnh điểm nhất, một toán chuyên viên khảo sát hiệu quả chiến tranh của Mỹ từ chính quốc được cử sang đề điều nghiên chiến trường. Báo cáo của họ sẽ được gởi về Lầu Năm góc Penthagon ở Whashington DC, và những quân nhân Mỹ trên ve áo đầy sao ngồi trong phòng máy lạnh sẽ hoạch định sách lược mới cho cuộc chiến tranh Việt Nam.


Tôi là sĩ quan Việt Nam được cử đi cùng một toán chuyên viên Mỹ điều nghiên mặt trận Kontum để báo cáo về Bộ Tổng Tham Mưu Việt Nam.

Toán chúng tôi gồm một Đại Uý Mỹ da trắng, một Trung sĩ nhất Mỹ da màu và tôi, một Trung Uý Nhảy Dù da vàng. Chúng tôi lại rời phi trường Tân Sơn Nhứt vào đúng 6:30 chiều để bay lên Kontum. Lại phải đi ké một vận tải cơ C-130 Hercules chở theo một xe nâng hàng to đùng của Không Quân Mỹ để thay thế cho chiếc cũ ở Kontum đã bị pháo bắn trúng, vì chẳng có một phi vụ nào rỗi rảnh cả.

Trải dài dưới cánh bay là một quê hương Việt Nam đen thẳm, u tối. Ở dưới đó có hằng trăm ngàn con người đang toan tính để tàn sát lẫn nhau. Thi thoảng, xuất hiện những đốm sáng của các signal lơ lững dưới những chiếc dù trắng bé tẹo để soi sáng mảnh quê hương ghẻ lở, đau thương của tôi. Dựa vào những đốm sáng lập loè đó, lũ chúng tôi căng mắt ra để tiêu diệt những người cùng tiếng nói, màu da. Chỉ khác chăng là những cái dung chứa trong đầu, nhưng cả hai bên đều chung một niềm sợ hãi.

 Bay đến khoảng 10:00 đêm bắt đầu vào không phận Kontum. Tín hiệu đèn màu xanh lá cây đã bật sáng nhấp nháy trong khoang máy bay, có nghĩa là chúng tôi phải chuẩn bị sẵn sàng để đáp xuống. Lưng mang ba lô, đầu đội nón sắt, tay cầm khẩu súng trường M-16. Chiến trường lúc bấy giờ, sĩ quan chỉ huy ngoài khẩu Colt 45 thường phải mang theo một khẩu súng trường để tự mình có thể chiến đấu khi đụng trận vì chuyện thất lạc đơn vị vẫn thường xảy ra do mặt trận nào cũng rất ác liệt, bùng nổ một cái thì chuyện tan đàn xẻ nghé là chuyện thường ngày. Tôi đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng ở cửa đuôi máy bay, chờ cửa mở là lao xuống ngay. Cách phi trường dã chiến Kontum khoảng 15 phút bay, tất cả đèn đều vụt tắt để tránh phía bên kia phát hiện có máy bay tới mà pháo kích hoặc bắn cao xạ phòng không hoặc hoả tiễn tầm nhiệt SA-7. Dấu thì dấu ánh sáng thôi chớ làm sao mà dấu tiếng động cơ máy bay. Các tọa độ đường băng đã được chấm sẵn trên bản đồ và mọi nòng pháo đã chực chờ nhả đạn. Có thoát được hay không tất cả đều dựa vào chữ HÊN XUI! 

Cánh quạt động cơ của các loại máy bay quân sự được chế tạo rất đặc biệt và được làm bằng gỗ tếch (giá tỵ), loại được dùng làm báng súng bởi độ bền chắc và độ dẻo của nó và không dễ gì bị gãy khi chém gió với tần suất cao. Nó có thể điều khiển cho quay ngược 90 độ từ phi công để thay đổi chiều gió mà không ảnh hưởng tới vận tốc của động cơ. Ta có thể quan sát từ cánh quạt máy vẫn thường dùng ở nhà thì hiểu liền việc thay đổi hướng gió. Thông thường, động cơ quạt máy sẽ được chế tạo quay theo chiều kim đồng hồ, và bố trí cánh quạt theo hướng bên trái cao hơn bên phải để khi động cơ quay sẽ đạp gió về phía trước tạo ra một luồng gió mát. Trên nguyên tắc, nếu động cơ tạo ra một sức quay đủ mạnh sẽ đẩy cái quạt ra sau.

Động cơ máy bay là một động cơ đốt trong với 32 cái bu-gi có đến 3 chấu đánh lửa cho mỗi bu-gi nên khó có chuyện động cơ mất lửa khi đang bay. Những hỏng hóc nếu có là ở bộ phận khác hoặc bị đạn xuyên thủng thì đành chịu. Mỗi máy bay có tới 4 động cơ thì dễ gì có chuyện “chết máy” khi ở lưng chừng trời?
Thông thường khi bay, cánh quạt sẽ được để ở trạng thái mặc định là bên phải sẽ nhô cao hơn bên trái, đẩy gió ra phía sau để đưa máy bay lướt về phía trước. Khi đáp xuống phi đạo, pilot sẽ điều khiển cho cánh quạt xoay theo hướng ngược lại để hãm đà máy bay, gọi là “thắng” bằng động cơ, chớ với vận tốc vài trăm cây số giờ thì chẳng có cái thắng thông thường nào mà xài được 
 
 


Vừa đáp xuống phi trường quân sự dã chiến Kontum, pilot tăng tốc tối đa cho động cơ và xoay chiều cánh quạt. Chúng tôi đang đứng chờ ở cửa phía sau thì tất cả đã bị lộn tùng phèo đập mạnh vào lưng buồng lái bò lê bò càng. Tôi không bao giờ tưởng tượng nổi một chiếc vận tải cơ C.130 to lớn kềnh càng như thế lại có thể dừng lại ngay khi đáp xuống phi đạo với khoảng đường chưa đầy 100 mét. Cửa vừa mở là chúng tôi bung ra nhảy ngay xuống giao thông hào được đào sẵn dọc hai bên phi đạo và tiếng pháo đã bắt đầu dồn dập, đè rạp những cái đầu tí hon sát xuống mặt đất không thể ngửng lên. Phi cơ cất cánh rời khỏi tức khắc và thoát nạn sau khi đã đẩy được chiếc xe nâng hàng tuột xuống phi đạo. 

Chúng tôi đã chịu đựng trận pháo ấy kéo dài từ 10:30 tối đến 5:00 sáng. Sương đêm vẫn còn giăng kín núi rừng Kontum với cái lạnh đá núi se sắt. Pháo đã ngưng có lẽ vì hết đạn hoặc giả sợ những đốm lửa từ nòng pháo sáng lên bị phát hiện và bị phản pháo. Nằm đợi im tiếng pháo một lúc khá lâu để yên chí không còn thưởng thức bản hành khúc hùng tráng ấy nữa, chúng tôi mới dám rời khỏi giao thông hào. Quần áo ướt sũng sương đêm, nỗi sợ hãi tràn đầy, cộng với cái bùn lầy đỏ quạch cao nguyên nhem nhuốc dưới mương nước mới thấm thía cái sự thưởng thức những gian khổ đời lính.


 Bình minh đã bắt đầu ló dạng bên kia dãy núi kèm theo chút sương mai buổi sớm cộng thêm nỗi vui mừng mạng sống mình được cộng thêm một ngày, tôi thở phào nhẹ nhõm. Gió ban mai thổi nhẹ như làm trôi đi những nhọc nhằn của một đêm thức trắng trong nỗi sợ hãi cùng cực. Mà lúc đó tôi nào để ý đến cái chuyện sương mai, sương sớm gì đâu. Chỉ biết mình còn sống sót là đã đủ mừng vui. Thì giờ, tâm trí đâu mà thưởng thức nỗi êm mát dịu dàng của những giọt sương long lanh đầu cành?

Lết bộ 3 cây số thì đến được Bộ Tư Lệnh tiền phương của Sư Đoàn 23 Bộ Binh để trình diện và xin một chiếc xe Jeep đi khảo sát chiến trường. Trước cửa hầm ngầm chống pháo của Bộ Tư Lệnh tiền phương, cũng có 2 anh chàng Quân Cảnh trong tư thế thao diễn nghỉ đứng gác cho ra vẻ, nhưng quần áo thì lem nhem, mặt mủi bơ phờ chớ đâu còn những bộ quần áo ủi hồ láng cóong theo đúng quân phong quân kỷ trời ơi gì nữa? Hầm được đào thật sâu dưới mặt đất, trên lót rất nhiều lớp cây rừng rồi đổ đất dầy lên chống đạn. Thì cũng làm cho có chừng vậy thôi chớ hoả tiễn nó mà rơi trúng thì cũng banh xác hết. Trên vách đất treo la liệt những súng ống, dao găm, dao quắm đi rừng. Bản đồ hành quân khổ lớn thì treo kín trên vách. Những nét vẻ xanh đỏ chằng chịt.

 

Tiếp chúng tôi là một quân nhân mang cấp bậc Đại Tá. Tôi cũng chẳng biết ông ta giữ cái chức vụ gì trong Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh. Trình Sự vụ Lệnh và báo cáo xong, chúng tôi được cấp cho một chiếc xe Jeep quân sự để đi khảo sát chiến trường. Chạy ra tới Thị xã Kontum thì chỉ còn một đống gạch vụn khổng lồ. Một chiếc xe tăng T.54 bị bắn cháy nằm trước nhà hát nhỏ chút của Thị xã. Cái rạp hát nầy trước kia chắc chỉ toàn chiếu phim Ấn độ với phim cao bồi Mỹ. Xuyên qua đám gạch đá đổ nát hoang tàn khổng lồ đó, chúng tôi đi vòng quanh rồi qua bên kia thị xã. Một Đại đội lính Sư Đoàn 23 Bô binh mà quân số chắc chỉ còn khoảng 45 người theo sự ước đoán của tôi, có nghĩa là đã mất gần nửa quân số hành quân đi ngang. Chỉ huy là một chàng Trung Uý chắc chỉ độ khoảng tuổi tôi, quần áo nhếch nhác, râu ria lởm chởm như năn mắc nước chả biết bao nhiêu ngày rồi chưa cạo. Bước thấp bước cao lẽo đẽo kế bên là anh chàng tài-lọt mang máy PRC-25. Lướt đôi mắt trũng sâu thất thần ơ hờ liếc ngang rồi cắm cúi bước đi theo đoàn quân. Chắc trong suy nghĩ của anh chàng Đại Đội Trưởng Bô Binh ấy thế nào cũng thoáng có chút ghen tị với mấy anh chàng đang ngự trên chiếc xe Jeep.

Ai đã từng phải dùng cái đầu còn chút sáng suốt tinh khôn của mình, vận dụng chút nhạy bén để bảo toàn cho những sinh mạng dưới quyền mới hiểu thấu được những suy nghĩ của chúng tôi. Những sinh mạng ấy rất thân thiết, đùm bọc che chở cho nhau trong cái ác liệt của chiến tranh. Họ yêu thương nhau bằng tất cả tấm chân tình, cố gắng bảo vệ mạng sống con sâu cái kiến cho nhau. Nó còn gấp nhiều lần cái tình ruột thịt của anh em một nhà nữa. Chỉ những người lính đã trải qua cái “đận” ấy thì trong cuộc sống sau nầy mới cư xử tử tế hơn đối với mọi người chung quanh.

Ở lại 2 ngày trong cái Thị Xã hoang tàn đó, Tay Đại Uý Mỹ trắng xin được 1 chiếc trực thăng UH-1B của Mỹ đưa chúng tôi trở lại Thủ phủ vùng cao nguyên bom đạn: Pleiku. Ngồi trên chiếc trực thăng do những Pilot người Mỹ lái, mắt lướt nhìn từng con ốc rung bần bật muốn rời ra của chiếc trực thăng tơi bời trong chiến tranh, nhìn những cặp mắt xanh lơ của những chàng Pilot Mỹ, bay trên trời với những phát đạn cầu âu từ dưới đất bắn lên thỉnh thoảng chạm soẹt vào càng đáp máy bay, tôi thấy cảm thương cho thân phận của họ biết chừng nào! Về phía tôi thì đã đành đi, chiến tranh đang xảy ra trên quê hương mình thì chuyện cầm súng là một bổn phận đương nhiên của những chàng trai trẻ. Còn với những người mũi lỏ mắt xanh nầy, đang sống một cuộc đời an vui, đầy đủ những tiện nghi vật chất trong một đất nước thanh bình, xinh đẹp. Một đất nước văn minh, hiện đại, đầy đủ tất cả những điều kiện cho một người muốn thăng tiến để tìm một cuộc sống tươi đẹp ở một nơi như chốn thiên đường hạ giới mà ai ai, ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều muốn đặt chân đến, mà giờ nầy phải có mặt nơi đây, một đất nước nhỏ bé, nghèo khó và đầy dẫy những tai ương, bất trắc, lúc nào cũng rình rập chực cướp đi mạng sống thanh xuân của họ? Tội nghiệp thay!

 Chiếc trực thăng UH-1B rệu rã vì đạn ấy cuối cùng cũng đưa chúng tôi vượt thoát khỏi chặng đường bay tử thần và hạ cánh xuống trước sân Bộ Tư Lệnh Vùng II Chiến Thuật. Bước xuống, chúng tôi ngoặc vào dãy barrack dành cho khách vãng lai của Mỹ để ghi tên lấy phòng nghỉ tạm chờ phi vụ về lại Sài Gòn. Sau 4 ngày phải lò dò lên phi trường mỗi ngày, cuối cùng chúng tôi cũng được thông báo là có phi vụ về Sài Gòn của một máy bay quân sự Mỹ và chỉ dành riêng cho người Mỹ. Nút thắt trong chuyến “dạo chơi” của tôi xuất hiện. Khi ghi tên hành khách vào manifest, thấy tôi là một Vietnamese Officer, gã Hạ sỉ nhất không quân Mỹ lắc đầu. Hai cái bông mai nguỵ trang, cái bằng dù nằm trên ngực áo, bộ quần áo hoa bèo không giúp ích gì cho tôi trong chuyện nầy dù tôi đã phải thừa sống thiếu chết mấy ngày qua. Mặc cho chàng Đại Uý Mỹ cố thuyết phục nhưng gã vẫn lắc đầu nguầy nguậy, bỉu môi quay đi và phán:

- No!

Máu nóng đã bắt đầu dồn lên mặt. Lên đạn khẩu M.16 đánh rốp một cái, tôi chĩa ngay vào hắn và “sủa” một câu:

- “God’am! What do you want now?”.

Hắn tái mặt và gật đầu lia lịa:

   - OK! OK!

Thế là tôi thoát ra được mớ hỗn mang ấy và bay vù về Sài Gòn.

 
HÙNG BI

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

CHIẾN TRANH TẠI BIỂN ĐÔNG SẮP BÙNG NỔ ?

CHIẾN TRANH TẠI BIỂN ĐÔNG SẮP BÙNG NỔ ?
Tình hình thế giới biến động mạnh, nhất là tại Biển Đông và Biển Hoa Đông. Bắc Kinh đã lên tiếng là khó tránh khỏi cuộc chạm súng tại hai vùng biển này vì Hoa Kỳ công khai yểm trợ về quân sự cho các nước ven Thái Bình Dương để họ có thể tự vệ và chống lại được sự bành trướng ngang ngược của Trung Cộng, và đưa các hạm đội mạnh nhất của Hoa kỳ vào hai vùng Biển Đông và Hoa Đông.

1.-Hiệp ước TPP: Trong vòng một ngày qua (5 tháng 10, 2015) thế giới chấn động khi Hiệp Định TPP được ký kết với Nhật Bản và 11 nước trong vùng Thái Bình Dương, nhưng không có Hoa Lục. TT Abe của Nhật tuyên bố đây là thắng lợi vĩ đại cho Nhật và các nước trong vùng, trong đó có CSVN, và là một thất bại to lớn nhất cho Trung Cộng (TC). TC có nguy cơ sẽ trắng tay tại Châu Á Thái Bình Dương vì tất cả các cơ xưởng kỹ nghệ của TC tại 11 nước này sẽ không còn được Châu Âu và Mỹ hợp tác và đầu tư nữa. 

Châu Âu và Mỹ sẽ ký các thoả hiệp đầu tư với các nước trong TPP mà thôi, như thế các cơ xưởng này của TC sẽ bị đóng cửa hoặc sẽ chuyển giao lại cho các nước trong vùng. Theo RFI, lần đầu tiên một nguyên thủ một nước đã phát ngôn một cách rất thấp kém khi tức giận về hiệp ước TPP vừa được ký kết là Tập Cận Bình của TC đã mạt sát Hoa Kỳ vào sáng ngày 6 tháng 10 rằng Mỹ là một tên côn đồ, thương gia lưu manh, v.v... Để trả đũa, TC đã trục xuất một số người Mỹ khỏi Bắc Kinh nói họ là CIA.

2.-Công Nhận Đài Loan: Một điểm đau cho TC là Mỹ đã ngầm công nhận Đại Loan khi 6 tháng trước đã cho phép các cơ sở Trung Tâm văn hóa của Đài Loan trên đất Mỹ (TT lớn nhất của Đài Loan ngay tại New York) được treo cờ Thanh Thiên Bạch Nhật (là cờ của thời Tưởng Giới Thạch/Trung Hoa Dân Quốc). Như vậy Mỹ tuy không tuyên bố nhưng đã ngầm công nhận hai nước Tầu, và Hiệp Ước Thượng Hải ký giữa Kissinger, TT Nixon với Chu ân Lai, Mao Trạch Đông năm 1972 đã bị xé bỏ. 

Lúc đó năm 1972, Mỹ công nhận một nước Trung Hoa và bỏ Đài Loan, đưa TC vào LHQ (cùng với việc ký Hiệp Định Paris bỏ rơi đồng minh VNCH). Ngoài ra, Thượng Viện Mỹ đã thông qua việc viện trợ quân sự cho Đài Loan về các vũ khí, hỏa tiễn đất đối không, đất đối đất, và tầu chiến, tầu ngầm nguyên tử, v.v... để Đài Loan có khả năng tự vệ một khi bị tấn công, và chống lại áp lực bành trướng của TC. Thượng Viện HK còn thông qua việc chấp thuận yểm trợ về quân sự cho 7 nước khác trong vùng ĐNÁ trong đó có CSVN.


3.- CSVN và TC: Bắc Kinh (BK) áp lực Campuchia đưa ra LHQ đòi lại đất miền Nam, nói là trước kia của người Khmer. BK viện trợ cho Lào 40 tỷ USD để mở một thủy điện lớn nhất tại Lào để chặn nguồn nước xuống sông Cửu Long, và để mở con đường chiến lược từ Vân Nam xuống đến con đường số 9 vào VN. Ngày 4/10 tại Hà Nội, đảng CSVN lần đầu tiên công bố các điều kiện để ứng cử vào các chức vụ trong Bộ Chính Trị, Quân ủy, v.v.. hoàn tòan mới lạ khác với trước là gắn chặt vào đảng tính và giai cấp. Lần đầu tiên Nguyễn Phú Trọng tuyên bố con đường tiến lên XHCN đã cáo chung, và đi theo TC là diệt vong. CSVN cũng tố cáo TC tiếp tục xây các đường băng dài cả 3 km trên các đảo, đe dọa các nước trong vùng tại Biển Đông.

4.- Mỹ Chuyển Các Hạm Đội vào Biển Đông: Hàng Không Mẫu Hạm (HKMH) Ronald Reagan sau một thời gian ngoài khơi Cam Ranh đã đến Yokosuka, Nhật để thay thế cho HKMH George Washington. HKMH George Bush thay thế HKMH Ronald Reagan tại Biển Đông. Nhiệm vụ của HKMH Ronald Reagan là Lực Lượng Phản Ứng Nhanh có thể đổ bộ TQLC Mỹ lên đất liền trong 24 giờ để cứu nguy khi TC mở cuộc tấn công các nước ven Thái Bình Dương. Ngoài ra Hải Quân Ấn Độ cũng đã qua eo biển Malacca để vào Biển Đông thám sát, có thể khai thác dầu hỏa trên thềm lục địa của VN (theo thỏa ước đã ký kết), soái hạm của Ấn đã ghé VN trong dự tính sẽ đưa hạm đội của Ấn chính thức vào Biển Đông để cùng tuần tiễu hành quân với HQ Mỹ, Nhật, và Úc. 

Nhật cũng đang huấn luyện cho HQ CSVN trong 6 tháng trước khi bàn giao viện trợ tầu tuần duyên loại tối tân nhất. TC đe dọa nếu Ấn vào khai thác dầu tại VN phải xin phép TC, nếu không có thể bị tấn công. Tầu của Ấn vẫn vào Biển Đông bất chấp đe dọa. Điểm đáng chú ý là Tư Lệnh Đệ Thất Hạm Độ Mỹ tuyên bố sẽ cho tầu chiến vào sát các đảo Trường Sa và Hoàng Sa sâu trong vùng 12 hải lý, bất chấp đe dọa của TC. Bắc Kinh nói nếu Mỹ vào sâu trong 12 hải lý tại TS và HS thì khó tránh khỏi chạm súng. Đệ Tam Hạm Đội của Mỹ cũng bắt đầu khởi hành từ San Diego vượt qua Thái Bình Dương để gia nhập với HĐ 7. Bắc Kinh vô cùng lo ngại trước việc Hoa Kỳ đang khai triển lực lượng tại hai vùng biển này, TC tố cáo Hoa Kỳ đang đe dọa tại Biển Đông và yêu cầu HK giảm các mối đe dọa này.

5.-Chiến Tranh Không Gian: TC hiện đang có ba vệ tinh loại GPS để hướng dẫn các hỏa tiễn liên lục địa Đông Phương 21 của họ nhắm vào Hạm Đội 7 của Mỹ và vào Hoa Kỳ. Mỹ đã phóng lên ba vệ tinh có khả năng vô hiệu hóa các vệ tinh của TC. Các bố trí cho các cuộc chiến trên không và trên biển tại Thái Bình Dương đang diễn ra trong tình hình suy sụp về kinh tế của TC qua bốn trung tâm chứng khóan vừa bị sụp đổ lại tiếp tục bị loại ra ngoài TPP.

 Liệu TC có ngồi yên khi đang thất thế trên trường kinh tế và chính trị và bị bao vây về quân sự tại Biển Đông và biển Hoa Đông? Việc gì sẽ xẩy ra nếu chiến hạm Mỹ vào sát TS và HS? BK sẽ hành động như thế nào trước viễn ảnh Ấn sẽ vào VN khai thác dầu khí? TC sẽ làm gì khi CSVN đang dần ngả hẳn sang Hoa Kỳ về quân sự; và chính thức bác bỏ các luận điệu của TC nói TS và HS là của TC? (Tin Tổng Hợp).
Phạm Gia Đại

School Lunch in Japan - It's Not Just About Eating! Xem mà ước mơ cho VN !!!

School Lunch in Japan - It's Not Just About Eating!  

Những ảo tưởng về TPP (Trans-Pacific Partnership) Alan Phan

Những ảo tưởng về TPP (Trans-Pacific Partnership)
                                                                                                         Alan Phan
 
clip_image001
Đời sống không phải là một bài toán cần giải đáp mà là một thực tại cần trải nghiệm –
Life is not a problem to be solved, but a reality
to be experienced – Soren Kierkegaard
 
Khoảng 2002, trong cuộc tranh cãi với một đại gia Mỹ, hai chúng tôi đánh cược vào một tình thế chính trị đang “hot” lúc bấy giờ. Khủng bố Hồi Giáo đã đánh sập tòa nhà World Trade Center ở New York năm ngoái, dân Mỹ sôi sục với an ninh quốc gia, và TT G. W. Bush đang chuẩn bị đổ quân vào Iraq, lấy lý do tiện lợi là Hussein có thể đe dọa Mỹ và thế giới với “weapons of massive destruction” (WMD, vũ khí có sức tàn phá diện rộng). Ông bạn đại gia Mỹ hờ hởi tin rằng cuộc chiến mới sẽ thay đổi bộ mặt chính trị và xã hội của Trung Đông, đặc biệt là kinh tế dầu khí… Là siêu cường duy nhất còn lại, khi Mỹ kiểm soát nguồn năng lượng quan trọng này, thế giới sẽ có Pax Americana (thời đại thanh bình kiểu Mỹ)….
Quan điểm trái ngược của tôi là bộ mặt Trung Đông đã hình thành qua cả ngàn năm lịch sử, văn hóa, chính trị, xã hội, giáo dục… nó sẽ không thể thay đổi trong vài năm chỉ vì Mỹ và ông Bush có ước muốn như vậy. Dù lý tưởng và triết thuyết có hay đẹp đến đâu, thực tại luôn là một “son of a bitch” (con chó đẻ). Tôi kết luận là sau 2 nhiệm kỳ (nếu ông Bush tái cử) , Iraq sẽ không khác gì ngày nay, a messy nation under some form of dictatorial regime (một quốc gia hỗn loạn dưới một hình thức độc tài nào đó). Riêng Trung Đông, it’s the same old story (thành ngữ VN là –vũ như cẩn).
Lúc đó, căn nhà ở Hồng Kông của tôi có trưng bày một lộc bình thời Khang Hy rất quý. Tôi không sưu tầm đồ cổ, nhưng mua được với giá quá hời từ một công ty nhà nước nhỏ ở Xian (Tây An). Ông đại gia Mỹ thèm thuồng đòi mua lại, thuê cả người định giá là khoảng 30 ngàn đô la, nhưng tôi không bán. Sẵn đó, ông cược với tôi là nếu nhận xét của ông đúng, khi Iraq và Trung Đông đã ngoan ngoãn trong vòng tay Mỹ, thì 6 năm nữa, ông sẽ làm chủ chiếc lộc bình này. Nếu ông sai, ông sẽ ghé Hồng Kong và trả tôi 30 ngàn tiền thua cuộc. Tôi đồng ý, nhưng năm sau, vợ tôi bán chiếc lộc bình khi trang trí lại nhà cửa (không biết sau này ông TBT Trọng có là chủ nhân?). Tôi thấp thỏm cả mấy năm trời, nghĩ là phải mất 30 ngàn nếu thua cược. May mắn sao, trước khi TT Bush hết nhiệm kỳ hai, ông đại gia Mỹ ghé Hồng Kong, tìm tôi và trả tôi chi phiếu 30 ngàn đô la như một gentleman.
 
TPP và cao trào của hy vọng
Vừa rồi, khi đài truyền hình Saigon TV ở California phỏng vấn tôi về TPP, tôi tranh luận với ông bạn cũ Lương Đức Hợp, là TPP sẽ chẳng thay đổi gì bộ mặt chính trị và xã hội của Việt Nam chút nào trong thập niên tới. Về kinh tế vĩ mô thì TPP có thể ảnh hưởng nhưng không nhiều; riêng lợi và hại cho Việt Nam cũng chưa chắc đã cân xứng như những lời xưng tụng.
Trước khi tôi trình bày quan điểm, anh Hợp cho rằng TPP, theo pháp lý, sẽ bắt Việt Nam phải thay đổi cơ chế theo thị trường, quyền điều hành công đoàn sẽ tự do hơn, nhân quyền được tôn trọng, bản quyền trí tuệ được bảo vệ và quyền lợi của doanh nghiệp tư nhân sẽ do pháp trị định đoạt. Khi vào TPP, Việt Nam sẽ được công nhận chính thức là một thành viên mới của nền kinh tế liên thông, sẽ gia tăng xuất khẩu, cùng thu nhập của người dân và quan trọng nhất, là Việt Nam sẽ đứng về phía Mỹ để thoát Trung.
Tôi nhắc lại, thực tại là son of a bitch. Về pháp lý và cơ chế “hành” chính, Việt Nam có một hiến pháp vừa hoàn thiện, một bộ luật dầy đặc những khôn ngoan của mọi triết thuyết, và một bộ máy gồm toàn các tiến sĩ, giáo sư, học giả…với đủ loại bằng cấp đen trắng đỏ vàng. Nhưng mọi tầng lớp của xã hội, từ người làm ra luật, thi hành luật, hay “chịu đựng” luật… đều giống nhau ở chỗ “nobody give a shit” (không ai quan tâm). Xui bị công an kêu lại thì lo mà móc túi nộp mãi lộ. Không mấy ai mất thì giờ (hay mất mạng) để tranh cãi trừ khi mắc bệnh tâm thần (kiểu VN).
 
Ảo tưởng muôn đời của lý tưởng Âu Mỹ
Mọi điều phân tích khác của anh Hợp rất tương tự với lý luận mà Nixon và Kissinger đã “bán” cho dân Mỹ 43 năm trước, khi ôm hôn Mao và “mở cửa” Trung Quốc. Hai ông chính trị gia cho rằng nếu giúp cho Trung Quốc giàu có thịnh vượng hơn, chính quyền Cộng Sản sẽ “tự diễn biến” và trở nên dân chủ, tự do, nhân đạo, hòa bình…hơn. Sau đó, tiền ào ạt đổ vào Trung Quốc, vô sản biến thành “tư bản đỏ” nhưng các vị tư bản COCC này lại rất khác biệt với những hình tượng về tư bản mà Mỹ mong ước. XHCN theo sắc mầu Trung Quốc hay Thiên An Môn là một miếng xương hóc búa khó nhai cho Mỹ và những đồng minh.
 
Lợi và hại của TPP trên nền kinh tế Việt
Ngoài cái ảo tưởng phổ thông nói trên, hiệp định TPP còn chất chứa nhiều ảo tưởng khác. Nhưng trước khi bàn sâu về ảo tưởng, cho tôi định vị lại những “lợi” và “hại” của TPP với nền kinh tế Việt Nam.
Những cái lợi thì các mạng truyền thông và chuyên gia của chính phủ đã “ca cảnh” quá nhiều:
- Mở rộng thị trường xuất khẩu qua nhiều quốc gia thành viên, tạo hiệu ứng tăng trưởng mạnh mẽ cho GDP và thu nhập cá nhân (dựa trên GDP);
- Lượng FDI và FII (đầu tư trực tiếp và gián tiếp của nước ngoài) sẽ gia tăng vì theo TPP, hàng rào thuế quan, bản quyền trí tuệ và thao túng tỷ giá…sẽ giảm thiểu tối đa. Ngoài ra, khi đầu tư nhà máy vào Việt Nam, những dự án FDI từ Trung Quốc hay Hàn Quốc sẽ hưởng lợi từ thị trường của các quốc gia thành viên. Cũng trong khung cảnh tích cực đó, kiều hối (một thành tố vô cùng quan trọng cho ngân sách) sẽ tát nước theo mưa.
- Khi kinh tế phát triển và hội nhập sâu, nhu cầu lao động sẽ lên cao hơn và cấp chuyên viên sẽ hăng hái trau luyện kỹ năng thêm để tăng thu nhập.
- Với chuẩn mực mới về cạnh tranh quốc tế, có thể sản phẩm và dịch vụ của các doanh nghiệp Việt sẽ được cải thiện về chất lượng, công nghệ và thương hiệu.
Những cái lợi trên cũng đi kèm với vài thực tế hơi chua chát và những cái hại mà TPP sẽ gây ra cho nền kinh tế:
- Hiện nay, 72% tổng lượng xuất khẩu của Việt Nam là từ các doanh nghiệp FDI. Tôi không tìm ra dữ liệu là phần chia lại cho lao động và thuế lợi tức của Việt Nam được bao nhiêu phần trăm? Tôi đoán là dưới 5% vì giá nhân công quá rẻ, gia công những phân khúc sản xuất nhỏ là chính, rồi chánh phủ lại miễn trừ nhiều loại thuế với giá khuyến mãi cho đất đai hạ tầng. Như tình trạng đã xẩy ra cho Trung Quốc, khi những điều kiện kiếm tiền của nhà đầu tư ngoại kém đi (giá nhân công, thuế, luật, giá đất…lên cao) , họ sẽ đi tìm những nơi chốn khác.
- Kỹ năng chuyên viên và chất lượng sản phẩm có tăng nhưng sức cạnh tranh của doanh nghiệp nội địa rất yếu. Như một cậu học trò mẫu giáo được khuyến khích để bắt kịp các bạn đã vào đại học. Việc khả thi sẽ là một vấn nạn về khoảng cách kiến thức, tư duy và thời gian.
- Với TPP, chúng ta không kiếm được nhiều ở các thị trường Âu-Mỹ-Nhật, nhưng thị trường nội địa phải được rộng mở để hàng ngoại tự do xâm nhập. Khi sản phẩm Việt bị giá rẻ của hàng Trung Quốc, Thai Lan cạnh tranh từ phía thấp, còn lại bị đè bẹp bởi chất lượng của hàng Âu, Mỹ, Nhật…ở phía trên; thì lợi thế cạnh tranh càng ngày càng thu hẹp cho mọi doanh nghiệp Việt.
- Đáng quan tâm nhất là lĩnh vực nông nghiệp: lúng túng với bộ máy “hành” chính nông thôn, phí thuế ngất ngưỡng cao rồi lối canh tác cổ truyền manh mún, nông dân Việt sẽ chịu gánh nặng khủng của TPP.
- Trong khi đó, với dòng tiền mới từ FDI và kiều hối, quyền lợi và quyền lực của nhóm nhỏ siêu giàu sẽ gia tăng mạnh mẽ. Các phe nhóm không những kiểm soát mọi hoạt động huyết mạch như tài chánh ngân hàng chứng khoán; mà còn tạo ra các chính sách hổ trợ đắc lực cho những dự án BDS, xây dựng hạ tầng, khai thác khoáng sản…của phe nhóm.
 
Chuyện nhân quyền
Giữa lợi và hại, tùy vị thế chánh trị và xã hội, TPP sẽ khiến vấn đề “nhân quyền” trở nên ít cấp bách hơn vì người Việt chỉ cần chút cải thiện về mức sống vật chất là đã thỏa mãn và chấp nhận mọi bất cập từ chính phủ. Chúng ta thấy rõ là sau khi “đổi mới”, cho đến nay, môi trường sinh hoạt của Việt Nam còn xuống cấp, tệ hơn cả Lào, Kampuchia (chưa cần so sánh với Singapore hay Hàn Quốc); nhưng phần lớn người Việt, kể cả các giới trẻ, đã happy ăn nhậu, cà phê, mê chuyện siêu sao, đá bóng…mà không quan tâm đến chính trị hay văn hóa. Mặc cho nước ngập mỗi ngày mưa tại Hà Nội và Saigon, hay ô nhiễm thực phẩm, không khí, hay kinh tế bị Trung Quốc đô hộ; dân Việt vẫn được tiếng là “hạnh phúc và lạc quan” nhất nhì thế giới. Khi người dân địa phương không “care” thì mọi hoạt động về nhân quyền của các hội đoàn trong hay ngoài nước sẽ èo uột hơn. Các chính phủ Âu, Mỹ…cũng sẽ thờ ơ với vấn nạn này, không cần phải đánh võ mồm để làm vui lòng nhóm cử tri gốc Việt.
 
Ảo tưởng của hai bên
Cùng với một thực tại khá chua chát, TPP là xúc tác cho vài ảo tưởng khác của nhiều thành phần.
Ngoài ảo tưởng về dân chủ tự do như đã nói bên trên, chính phủ Mỹ luôn mơ về một Việt Nam mạnh mẽ, liên minh với các đồng minh tư bản để chặn tham vọng bá chủ của Trung Quốc trong khu vực. TT Obama còn gắng hoàn thành việc “xoay trục về châu Á” và TPP như một di sản lịch sử vào cuối nhiệm kỳ. Cái giá phải trả cho ảo tưởng này thực ra không to lớn lắm so với kích cỡ của kinh tế Mỹ, nhưng thất vọng là thất vọng. Quan hệ giữa chính phủ và đảng CS của Việt Nam và Trung Quốc sâu xa hơn cả 16 chữ vàng. Thực ra nó là “lá chắn” của cả 2 đảng bộ trước “diễn biến hòa bình”, đồng nghĩa với sự sinh tồn và quyền lực của vài chục triệu đảng viên tại 2 nước.
Trong khi đó, nhiều quan chức và chuyên gia Việt Nam lại ảo tưởng quá nhiều về “con bài” Mỹ trong bàn cờ mà họ cho là khôn ngoan, thủ đoạn của họ. Họ tin rằng chỉ việc để cho tư bản Mỹ vô làm ăn; rồi chém gió vô tội vạ về nhân quyền, tôn giáo, công đoàn…là chính phủ Mỹ sẽ mở rộng hồ bao (và biên giới) để các quan chức kiếm tiền và giấu tiền. Thêm vào đó, nếu đàn anh Trung Quốc có ức hiếp bóc lột nhiều quá, như chiếm đất chiếm biển…thì quân đội Mỹ sẽ mạnh tay can thiệp. Chính phủ Mỹ dù đôi khi giả vờ ngây thơ, nhưng khối điều nghiên chính trị, kinh tế của họ luôn nhậy bén. Họ biết tính ra từng con số (tiền hay sinh mạng) để thẩm định giá phải trả. Không cân xứng là không thực hiện, mặc cho những sáo ngữ “đối tác toàn diện” hay “toàn bịp”.
TPP không phải là hiệp ước thương mại tự do (free trade agreement –FTA) duy nhất của Việt Nam. Trong 2 năm qua, Việt Nam đã ký 8 FTA với ASEAN, ASEAN + , Hàn Quốc, Chile, Liên Minh Nga-Kazakistan-Belarus…Kết quả của các FTA này không gì là ấn tượng, vì ngoài những doanh nghiệp FDI, công ty nội địa Việt chưa đủ sản phẩm và dịch vụ chất lượng, giá cao để xâm nhập những thị trường này. Mức sống người dân không có cải thiện gì đáng kể. Nghịch lý và mâu thuẫn còn trùng điệp trong xã hội và cơ chế. Chỉ có những quan chức và đại gia là có thêm những phần bánh ngon ngọt.
Bây giờ, nếu được gia nhập TPP, miếng bánh này có thể lớn gấp nhiều lần các FTA hiện tại. Và may mắn thì người dân sẽ có chút mảnh vụn tung tóe đâu đó. Các lãnh đạo 2 chánh phủ Việt, Mỹ sẽ hờ hởi khen tặng nhau vì dù sao, TPP cũng là một cột mốc lịch sử như… hiệp định Geneva, hiệp định Paris, hay WTO hay hiệp ước song phương Việt-Mỹ
.
Nhưng với khách quan của người ngoài cuộc, thì TPP là khi kẻ cắp gặp bà già.
 
Alan Phan
 

Để có thêm tùy chọn, hãy truy cập https://groups.google.com/d/optout.
 
Netter góp ý : Bài này được hầu hết truyền thông Việt đăng tải. Gía trị của nó không phải tuyên truyền , nó phản ành suy nghĩ của người từng trải và quan điểm dân tộc.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Ð​ấu trường “đẫm máu” bên kia biên giới |

Ð​ấu trường “đẫm máu” bên kia biên giới 
Dọc dài bên kia biên giới Campuchia có gần cả trăm sòng bạc lúc nào cũng “rập rờn” bóng dáng các con bạc “nặng nợ” với hai chữ đỏ đen.
Dau truong “dam mau” ben kia bien gioi
Quý bà cầm tiền mặt sát phạt tại sòng.
Những phức hợp casino ở bên kia biên giới Cửa khẩu quốc tế Mộc Bài tỉnh Tây Ninh với tên gọi quen thuộc Bavet khốc liệt hơn bao giờ hết. Đó là một thế giới đầy cạm bẫy chết người, một thiên đường ảo đã nuốt chửng tài sản, hạnh phúc của hàng ngàn người Việt trong nhiều năm qua. Vào phức hợp này, chúng tôi lại một lần nữa chứng kiến nhiều thảm kịch gắn với những bóng hồng lầy lội.
“Nóng”… trên từng cây số
Xuất phát từ TPHCM, sau hơn 1 giờ lăn bánh, chúng tôi đến Cửa khẩu quốc tế Mộc Bài, Tây Ninh. Vào ngày cuối tuần, khu vực làm thủ tục nhập cảnh ở cửa khẩu đông nghịt người. Hàng trăm người chen chúc nhau đứng đợi nhân viên xuất nhập cảnh gọi tên mình. Lượng người sang biên giới gồm đủ mọi thành phần, khách đi du lịch, người Campuchia làm việc ở Việt Nam cuối tuần về nước thăm gia đình, và trong đó không thể thiếu những con bạc có máu đỏ đen mang tiền sang nước bạn để “đốt” vô sòng bạc.
Sau thời gian bầm dập chờ đợi trong cảnh ngột ngạt, chúng tôi cũng được “thông quan”. Dấn hơn trăm bước chân, chúng tôi chính thức là “cư dân” của Bavet ở tỉnh Svâyriêng, Campuchia, nơi được gọi là “thủ phủ” của những sòng bạc giáp ranh biên giới Cam – Việt. 8 giờ sáng, chúng tôi đến sòng bạc New World đã thấy hàng chục chiếc xe của các sòng bài chạy qua lại như con thoi để đón đám “đệ tử” đến từ nhiều địa phương của đất Việt như TPHCM, Bình Dương, Tây Ninh…
Bị mấy chiếc xe của các sòng phóng qua mặt ào ào tung đất cát mù mịt, người phụ nữ tên Ngân (42 tuổi, ngụ quận 5, TPHCM) ngồi sau lưng chúng tôi văng tục: “Đ.M, tụi bây chảnh chọe, xe đón xe đưa, tới chiều cháy túi phải cầm mạng lại cho đám ma cô, rồi chịu chung cái cảnh đi xe ôm như tao mới thấu mùi đời”.
Lân la bắt chuyện, hỏi ra mới biết bà Ngân là vợ của một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh nhà hàng, khách sạn ở Sài thành. Chuyện kinh tế trong nhà đều do một tay chồng lo toan, bà Ngân chỉ mỗi việc dạy dỗ đứa con gái út đang học lớp 7, còn cậu trai cả đang du học ở tận trời Tây.
Do ru rú ở nhà, thiếu sự giao tiếp với xã hội nên bà Ngân rất thích ra ngoài giao lưu. Trong một lần đi sinh nhật, nhóm bạn hồi học cùng phổ thông rủ bà Ngân xuất ngoại đánh bài giải trí… Đi riết rồi quen, chơi miết rồi “nghiện”, cứ thế bao nhiêu tài sản gia đình gửi tiết kiệm vào ngân hàng, bà Ngân giấu chồng rút ra hết để rồi trượt dài trên con dốc cờ bạc.
Gia đình tan nát, chồng con rũ bỏ, sợ chủ nợ thuê giang hồ “truy sát” bởi số tiền vay mượn lên tới 3 tỷ đồng, gần hai năm qua bà Ngân “ngụ cư” luôn ở khu vực sòng bạc kiếm sống. Hằng ngày bà “mồi chài” những con bạc mới chân ướt chân ráo bước vào thế giới mê hoặc bài bạc để lấy tiền “cò” từ nhà cái…
Dau truong “dam mau” ben kia bien gioi-Hinh-2
Dịch vụ ăn theo sòng bạc mọc lên như nấm ở Bavet.
Còn hai quả thận, lo gì?
Khu phức hợp Bavet có gần 30 casino, hoạt động 24/24, hầu hết con bạc đến đây thuộc diện “bình dân”, nhưng độ liều thì không thua đàn anh, đàn chị ở các sòng bạc ở trung tâm PhnômPênh. Vào các ngày cuối tuần có hàng ngàn người qua Bavet tham quan và chơi bạc.
Từ một vùng đất khô cằn, kinh tế phát triển ì ạch, khu Bavet giáp biên giới nước Việt phút chốc lột xác thành thiên đường cho đám thiêu thân máu đỏ đen. Cứ thế, các chủ sòng giàu lên và tạo công ăn việc làm cho đám ma-cô chăn dắt. Ăn theo hàng chục casino sang trọng, là hàng trăm nhà trọ, khách sạn, dịch vụ cầm đồ… mọc lên như nấm.
Tại New World, chủ sòng đặt gần 30 máy đánh bạc thu hút hàng trăm đám con cháu “Bác Thằng Bần” cả nam lẫn nữ, từ già đến trẻ sát phạt. Cầm xấp tiền dày cộm hàng chục triệu đồng trên tay, bà Hoa (47 tuổi, ngụ quận 3, TPHCM) “sở hữu” khuôn mặt lưỡi cày, mày xăm môi chẻ, quát ầm ầm vào mặt nữ kì bẽo (người chia bài) tên Mai, bằng thứ ngôn từ chợ búa: “Mày phát bài cái kiểu gì vậy con quỷ, từ trưa đến giờ bà bay gần 20 chục (ngàn USD – PV) rồi nhá, còn mấy chục triệu lẻ (Việt Nam đồng – PV) này tao mà thua hết là liệu hồn cái mặt mo của mày nha, con kia”.
Đúng như dự đoán, khoảng 1 giờ sau, số tiền còn lại bà Hoa cầm trên tay cứ lần lượt chảy vào hầu bao nhà cái. Điên tiết, bà này lớn tiếng xỉ vả vào mặt cô kì bẽo thậm tệ theo cái kiểu đổ lỗi cô này xúi quẩy ám hại mình. Thấy tình thế hơi căng, đội ngũ bảo vệ sòng bạc to cao nhanh chóng ập tới đưa nữ khách VIP đến phòng tiếp khách của sòng, mời uống nước, ăn trái cây… để “hạ hỏa”.
Chứng kiến vụ việc, bà Hà (51 tuổi, quê Bình Dương) tiết lộ: “Tụi ma-cô đưa con mẹ này vào phòng khách dụ dỗ để cầm mạng rồi. Xíu nữa chú em thấy bả đi thẳng ra cổng thì thôi, còn nếu quay ra mà có tiền đánh bạc nữa là coi như đã chấp bút ký giấy cầm mạng lấy tiền… phục hận”.
Bà Hà vừa dứt lời thì cửa phòng tiếp khách của sòng mở toang. Bà Hoa giãn mặt bước ra tay cầm xấp tiền dày cộm đi nhanh về phía quầy chơi bài nằm giữa trung tâm sòng bạc, nơi đang có cả trăm người chen nhau… “chém giết”.
Toàn, (27 tuổi, quê Tây Ninh), một dân chim mồi chuyên kích sự hăng máu của các con bạc bằng các màn giả thắng nhà cái, nhếch môi nói: “Ôi! Con mụ này mấy lần trước trốn chồng bán vàng cưới, lấy trộm tiền tiết kiệm ngân hàng của chồng… mang qua đánh thua sạch rồi cầm mạng 150 triệu đồng.
Lần đó ông chồng qua chuộc về với cái đơn li dị, bắt bả kí ngay tại sòng bài vậy mà chưa tởn. Lần cầm mạng này mà thua nữa là không biết ai qua chuộc về”. Chúng tôi vờ ngờ nghệch hỏi nếu bà Hoa bị người nhà bỏ thì tính sao? Gã này nhếch mép: “Lo gì, con mẹ còn hai trái thận”. (Ý nói, cùng đường thì bán 2 quả thận lấy tiền chơi tiếp – PV).
Dau truong “dam mau” ben kia bien gioi-Hinh-3
Những ngày cuối tuần, khu xuất nhập cảnh có hàng trăm người làm thủ tục “thông quan” mà điểm đến hầu hết vào sòng bài.
Càng dấn sâu… càng lầy
Để tìm hiểu đám con bạc tóc dài, chúng tôi ghé qua nhiều sòng bạc ở Bavet như King Crown, Bavet casino… Sòng nào cũng thấy lổn nhổn các con bạc Việt thay nhau “thi” thố chuyện thắng thua. Điều đáng nói là sòng nào quân số đám bóng hồng cũng nhiều hơn nam.
Khoảng 18 giờ, đèn đường xung quanh các casino ở Bavet bừng sáng. Đêm ở Bavet nhìn bề ngoài tráng lệ nhưng bên trong ngập ngụa những “thây ma” bại trận, kẻ chán chường, kẻ nung nấu những ý đồ gỡ gạc. Trên đường lội bộ qua sòng Las Vegas, ngay quán cơm bình dân bên đường, hình ảnh đập vào mắt chúng tôi là một phụ nữ trẻ ngồi thẫn thờ xúc từng thìa cơm trắng, nhai ngấu nghiến miếng khô cá dứa.
Lân la hỏi chuyện mới biết cô này tên Diễm (19 tuổi, quê Long An) vừa lập gia đình với một đại gia kinh doanh bất động sản ở khu Thảo Điền quận 2, TPHCM hơn Diễm 23 tuổi. Khuôn mặt hốc hác do thiếu ngủ sau những ngày “chinh chiến” thắng thua, tâm trí rối bời vì thua tiền tỷ, Diễm bộc bạch rằng, mình không nông nổi khi “trộm” hơn 1,5 tỷ đồng của chồng để nướng sạch vào sòng.
Căn nguyên, theo cô này là do chồng đáng tuổi phụ thân của mình cứ mải mê công việc, đi công tác cả tháng trời không đoái hoài tới vợ con. Sống trong nhung lụa buồn chán, Diễm theo nhóm “quý bà” từng là đối tác làm ăn với chồng lái ô tô sang Bavet quăng tiền vào sòng để xả stress… và rồi cứ thế trượt dài.
Sau những chuyến thâm nhập thực tế, dấn sâu để tìm hiểu về ngã rẽ của cánh má hồng sa lầy vào thiên đường ảo ở bên kia biên giới, chúng tôi ghi nhận nhiều câu chuyện hãi hùng ở khu vực này liên quan đến những “cái chết” thảm về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của con bạc người Việt.
Đó là câu chuyện về những nữ sinh kết hợp với đám ma-cô dàn dựng kịch bản cầm mạng lừa đấng sinh thành mang tiền qua chuộc. Đó là chuyện về những quý bà cầm mạng hôm trước được gia đình chuộc về thì hôm sau tiếp tục trộm tiền sang sát phạt.
Ớn lạnh khi thấy có quá nhiều đóa hồng đỏ đen vốn xuất thân trong gia đình khá giả, nền nếp nhưng khi sa cơ lỡ vận vì casino thì ngay chính họ cũng không nhận ra chính mình.
Sau khi lỡ vận, nhiều bóng hồng tìm cách trụ lại Bavet kiếm tiền phục thù nhà cái nên không ngần ngại làm “vợ” các tay dân chơi Việt sang xứ người đỏ đen… Hố sâu này đã ném không ít phận hồng nhan vào vũng lầy tội lỗi với đủ kiểu lừa đảo, bán thân và thậm chí trở thành mắt xích của các ông trùm buôn ma túy xuyên quốc gia giương bẫy chờ các bóng hồng Việt sa lầy để khiến họ trở thành… “người vận chuyển”